Cờ nước Lạ

Quốc kỳ nước Cộng hòa nhân dân Lạ:


Trong thời gian gần đây, giới truyền thông liên tục đưa tin tàu Lạ tấn công đâm chìm các tàu đánh cá của ngư dân Ta. Chính quyền nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Ta chưa đưa ra phản đối ngoại giao chính thức nào đối với chính quyền nước Cộng hòa nhân dân Lạ về những vụ tấn công này.


My personal coat-of-arm


Well well well I was not born from royal blood, nor I was descended from noble lineage, so what can a coat-of-arm be used for? It is a terrible myth, and yet has not been demythed, that many people assume heraldry to be connected with nobility. It was not true at all, as coat-of-arms for commoners, for example burghers, artisans, and even farmers, were widely practiced in Continental Europe through the Medieval period, so heraldry obviously is not restricted in noble classes, except when the regimes said otherwise (only in England and Portugal did we find such restrictions at some historical periods).


As John Locke hailed the rights of life, liberty and property, I also believe that the right to bear a coat-of-arm is also included in such fundamental human rights. Moreover, while the current oppressing regime of Vietnam prohibits the civilians to bear arms (so that they can not revolt to overthrow the tyrants), there’s no legislation to ban them from bearing coat-of-arms.


THE BLAZON OF THIS COAT-OF-ARM:
Quarterly:
- First: or three scallops gules, a label of three points azure;
- Second: gules a cross or fimbriated argent;
- Third: gules a lion rampant or;
- Fourth: azure bordure or, a sun and a moon argent.

This coat-of-arm is to represent myself, from my origin and background to my personalities and charecteristics, as well as my ideal and beliefs. It was the result of a lot of sketching and condensing of ideas. I had begun to work on it since the early months of this year, although scattered ideas, like the lion, the cross, the sun and the moon, had appeared much earlier. This could well be defined as a “canting arm” as it represents not only my lineage and profession, but also my name.

The first quarter represents my family, in which the label of three points show my cadency (eldest son). The second quarter is the combination of the design representing my religion (Christianity) and the colours representing my nation (Vietnamese). The third quarter’s charge is a lion rampant, which is not only my zodiac constellation, but also a symbol of my personalities, which – no one surprises – suits my zodiac sign very well. The fourth quarter is a pun on my name, using elemental ideograms of the Chinese equivalence of my middle name.

Anyone want to have a personal coat-of-arm? Anyone want to create one for his/her family? Please contact me directly and we can have a discussion on it. Free of charge for Vietnamese (in order to promote the culture of heraldry in this Eastasian country).

Rừng vàng biển bạc máu đào

Bạn thích cô gái hay lá cờ?
(Nguồn flickr.com, uploaded by seanfderry-studenna)


1. Mô tả

Tôi vẽ lá cờ này cũng lâu rồi, có lẽ đã ba năm trước hoặc hơn, khi đó thật ra quan điểm chính trị ngoại trừ hai chữ “phản động” ra thì cũng chưa có gì rõ ràng cả. Nghĩ lại cũng buồn cười, nguồn cảm hứng đầu tiên tạo thành dòng cảm hứng dẫn đến tác phẩm này lại là lá cờ “Cầu vồng” của dân đồng tính (dù sao đó là một lá cờ đẹp). Tất nhiên một dòng sông thường phải khúc khuỷu uốn lượn chứ chẳng mấy khi đâm thẳng ra biển cả… Tôi tạm đặt tên lá cờ này là “rừng vàng biển bạc máu đào”, dựa trên ba màu của lá cờ vậy thôi.

Thiết kế nói chung đơn giản và cổ điển: một lá cờ tam tài dọc, gồm ba sọc vàng (phía cán) – trắng – đỏ đều nhau. Tỉ lệ lá cờ là 1:2, tức chiều dài gấp đôi chiều rộng. Thiết kế tam tài đem đến sự uy nghiêm, còn kết hợp màu sắc tạo một ấn tượng độc đáo, (xem phần 3), vừa mới mẻ (do sự kết hợp) vừa quen thuộc (của những màu sắc cũ mà người Việt Nam đã quá quen).

Cấp độ màu sắc (RGB): Vàng: #FCD116 – Trắng: #FFFFFF – Đỏ: #CE1126

2. Ý nghĩaÝ nghĩa nguyên thủy của tôi khi vẽ lá cờ này vài năm trước chỉ tóm gọn trong hai từ “cộng hòa” và “dân tộc” mà thôi.

Lá cờ tam tài dọc nổi tiếng nhất là lá cờ tam tài đỏ-trắng-xanh của cách mạng Pháp và cộng hòa Pháp, và đã trở thành tượng trưng cho tinh thần cách mạng và tự do – bình đẳng – bác ái. Thiết kế hình tam tài cũng được sử dụng nhằm thể hiện ý nghĩa “cộng hòa” đó. Tam tài Ireland cũng chịu ảnh hưởng từ tam tài Pháp, tuy nhiên trong lá cờ này tôi sử dụng tỉ lệ 1:2 của cờ Ireland chứ không sử dụng tỉ lệ của cờ Pháp cũng là có nguyên nhân: nước Ireland đã chịu chia rẽ từ quá lâu, và đại đa số nhân dân trên hòn đảo ngọc bích này vẫn mong mỏi thống nhất và hòa hợp dân tộc, mà lá cờ tam tài phần nào thể hiện ý nghĩa hòa hợp đó. Tôi cũng muốn gửi gắm vào trong tỉ lệ lá cờ ý tưởng nền cộng hòa kết hợp với chủ nghĩa quốc gia, nên đã dùng tỉ lệ 1:2, chỉ đổi màu lục và cam thành vàng và đỏ, những màu sắc truyền thống của Việt Nam. Thật may là tổ hợp màu này lại rất “độc”, hoàn toàn không đụng hàng…

Nhưng từ kinh nghiệm nghiên cứu về vexillology lẫn vexillography, tôi đã rút ra kết luận rằng: ngoại trừ trường hợp có liên quan đến các luật heraldry, còn trong thời hiện đại, thường thì không phải người ta vẽ một lá cờ để thể hiện một tập hợp ý nghĩa nào đó, mà là ngược lại, người ta vẽ lá cờ trước rồi mới gán những ý nghĩa mình muốn cho nó, điều này trong một chừng mực nào đó lại khả thi hơn, nhờ vào tính đa nghĩa phong phú của màu sắc và biểu tượng. Với cùng một tập hợp biểu tượng và màu sắc người ta có thể bói ra không ít ý nghĩa, mà sự phong phú của chúng chỉ bị giới hạn bởi khả năng liên tưởng của con người mà thôi.

Một số tập ý nghĩa của lá cờ “rừng vàng biển bạc máu đào” này:

- Như tên lá cờ, vàng tượng trưng cho rừng, trắng tượng trưng cho biển. Tập hợp ý nghĩa này có thể nói chưa từng gặp trong kỳ hiệu học (nơi rừng được thể hiện bằng màu lục, còn biển là màu lam), nhưng nó rút lại được ra từ câu nói cửa miệng của mọi người “Việt Nam rừng vàng biển bạc” đấy thôi… Còn đỏ, tất nhiên là dòng máu chảy trong huyết quản của dân tộc đang sống trên mảnh đất “rừng vàng biển bạc” đó rồi, cái dòng máu đã từng bao nhiêu lần đổ ra để bảo vệ cái “rừng vàng biển bạc” đó…

- Ngoài ra, màu vàng còn tượng trưng cho lãnh thổ (màu của đất) còn đỏ tượng trưng cho con người (màu của máu), đây là hai thành tố trong định nghĩa về quốc gia “một khối người sống trên một lãnh thổ”. Theo nghĩa này, màu trắng được hiểu là đại diện cho chính quyền của quốc gia (chẳng phải ngẫu nhiên mà bọn Bạch vệ lại được gọi là… Bạch vệ).

- Đối với những người còn nặng trĩu ưu tư về sự chia rẽ dân tộc: vàng tượng trưng cho Quốc gia, đỏ tượng trưng cho Cộng sản, còn trắng thể hiện sự hòa giải và hòa hợp giữa hai phe Quốc Cộng. Cách hiểu này tương tự với trường hợp quốc kỳ Ireland.

- Ý nghĩa theo kiểu “Phi châu” (ai nghiên cứu các quốc kỳ Phi châu hẳn sẽ hiểu sự mỉa mai này): đỏ tượng trưng cho sự thống nhất, trắng là biểu tượng của hòa bình, vàng nhằm thể hiện sự thịnh vượng. Màu vàng được đặt ở sát cán cờ (vị trí quan trọng hơn), thể hiện đây là mục đích tối hậu mà thống nhất và hòa bình phải đem lại.

- Dành cho những người vừa yêu nước vừa yêu vào chủ nghĩa xã hội: Vàng thể hiện cho dân tộc, đỏ tượng trưng cho cách mạng. Trắng đặt giữa tượng trưng cho một xã hội xã hội chủ nghĩa mang màu sắc dân tộc, đặt nền tảng trên dân tộc, đồng thời kết giao làm bạn với tất cả các nước, vân vân… Mà thật ra “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc dân tộc” là cái gì nếu không phải là National Socialism (quốc xã) nhỉ? Vậy những người quốc xã cũng có thể bám vào tổ hợp ý nghĩa này cũng không ngại gì.

- Còn những người vừa yêu văn hóa bản địa vừa sùng bái văn minh Trung Hoa (như tôi chẳng hạn) cũng có thể xem màu vàng là tượng trưng cho văn hóa bản địa, màu trắng tượng trưng cho văn minh Tây phương (của lũ quỷ trắng), màu đỏ là màu sắc truyền thống của Trung Hoa (mà ta cũng bị ảnh hưởng), tất cả đều hòa quyện thành văn hóa dân tộc hiện đại… Việt Nam thật là cái nồi hầm văn hóa (đây là một lời khen đấy nhé).

- Vân vân và vân vân, tùy theo kiến thức và sự liên tưởng phong phú của bạn.

Nhưng nói gì thì nói, dù sử dụng tổ hợp ý nghĩa nào đi nữa, thì hay ý nghĩa cốt lõi của lá cờ này, “cộng hòa” và “dân tộc”, vẫn không thay đổi. Hy vọng là ở nước ta hiện không còn nhiều người theo chủ nghĩa bảo hoàng hay chủ nghĩa quốc tế…

3. Hạn chế

Hai màu vàng và trắng bên cạnh nhau vi phạm khoản “metal on metal” cực kỳ quan trọng trong heraldry (và chính nhờ sự vi phạm này nên mẫu cờ mới trở nên “không đụng hàng”). Cách khắc phục là sử dụng một màu vàng đậm hơn một chút so với màu vàng truyền thống, đó là lý do vì sao tôi chọn màu #FCD116.

Tỷ lệ 1:2 cũng có thể là một vấn đề, nhưng không đáng kể: lá cờ “Long tinh” đầu tiên tương truyền do cụ Phan Thanh Giản sử dụng rồi triều đình chuẩn hóa lại, cũng dùng tỷ lệ này, và thế là tình cờ chúng ta đã đi theo truyền thống cha ông mà không biết :D

Huy hiệu Đoàn

Vì tổ quốc Xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng của bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!

Đi lên thanh niên, chớ ngượng ngùng chi,
Đi lên thanh niên, làm theo lời Bác:
- Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không hèn.
Nhường núi và cắt biển, nhất trí ắt làm nên.

Lá cờ thái cực và lẽ chính thống

Tôi đang tính viết một entry về bản chất của phong trào cực hữu, nhưng đáng tiếc hiện quá bận rộn… Chắc là có một cô bé sẽ hỏi tôi rằng anh làm gì mà lúc nào cũng than bận, ừ thì tôi cũng phải làm việc kiếm tiền nuôi sống bản thân và gia đình, góp phần xây dựng xã hội, và đóng thuế đầy đủ cho các ông lớn đánh bạc chơi gái và gửi con ra nước ngoài du học… Có một bài viết về vấn đề học phí, bắt đầu viết đã lâu rồi, nhưng hiện nay tuyệt nhiên không có hứng thú với vấn đề này nên chẳng thể viết cho xong. Viết về Vàng Anh chăng? Thú thật là tôi chưa xem tập nào, cũng chả biết Darth Việt hay Darth Vader khác nhau ra sao… Thôi thì viết một entry ngắn về lá cờ Thái cực vậy, âu cũng là một entry vớ vẩn đọc cho vui mà thôi.

Không như nhiều người Việt Nam thường nghĩ, lá cờ Thái cực này tuyệt đối không phải gắn liền với chính thể Đại Hàn Dân Quốc, một chính thể phản động (cho đến ngày nay vẫn còn phản động) do Lý Thừa Vãn lập ra năm 1948. Lịch sử của lá cờ thái cực lâu đời hơn lịch sử Đại Hàn Dân Quốc nhiều, nó đã xuất hiện dưới triều nhà Lý, triều đại quân chủ cuối cùng của nước Triều Tiên: lá cờ thái cực (không khác mấy so với phiên bản ngày nay) đã được vua Cao Tông nhà Lý chọn làm quốc kỳ từ năm 1882, và đã là quốc kỳ Triều Tiên cho đến khi nước này bị sáp nhập vào Nhật Bản năm 1910.

Trước giai đoạn lịch sử đó, Triều Tiên, cũng như các quốc gia chịu ảnh hưởng Trung Hoa khác (trong đó có Việt Nam), không có khái niệm về một lá quốc kỳ, một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Nhu cầu về một lá quốc kỳ chỉ xuất hiện cùng với mối quan hệ ngoại giao mới với các nước Tây phương – và cả với Nhật Bản, một nước đã Âu hóa mạnh mẽ với chủ trương “Thoát Á” nữa. Thực tế là sự kiện lá cờ Nhật trên chiến hạm Nhật Bản bị lực lượng Triều Tiên ở đảo Giang Hoa bắn (sự kiện Vân Dương), đã dẫn đến va chạm với Nhật Bản và tiếp theo là điều ước đảo Giang Hoa năm 1876 phá bỏ thế tự cô lập của Triều Tiên, mở cánh cửa vào Triều Tiên cho liệt quốc, và mở đầu lịch sử bang giao quốc tế hiện đại của nước này. Đồng thời nó cũng khiến Triều Tiên phải đối mặt với nhiều vấn đề ngoại giao mới mẻ, trong đó có vấn đề về một lá quốc kỳ đại diện cho đất nước trong quan hệ quốc tế.

Chỉ vài năm sau điều ước đảo Giang Hoa, trong một hội nghị định ra quốc kỳ do vua Cao Tông chủ trì năm 1882, với sự tham gia của các đại diện nước Đại Thanh (mà trên danh nghĩa Triều Tiên vẫn là một chư hầu), chính đại diện của Thanh triều ở Triều Tiên khi ấy là Mã Kiến Trung đã đưa ra ý kiến sử dụng hình thái cực và bát quái để làm quốc kỳ cho Triều Tiên. Ông đã trình bày ý tưởng với đại thần Triều Tiên là Kim Hoằng Tập (một người theo tư tưởng Khai Hóa, từng sang Nhật, và mong muốn áp dụng những cải cách của Nhật Bản vào tình hình Triều Tiên), và phía Triều Tiên đã chấp nhận. Lịch sử cũng ghi lại lần đầu tiên Triều Tiên chính thức sử dụng lá cờ Thái cực này trong bang giao là vào năm 1882, khi Phác Vịnh Hiếu (cũng là một đại thần trẻ tuổi trong phái Khai Hóa của Triều Tiên như Kim Hoằng Tập) được cử làm sứ thần sang Nhật Bản. Lá cờ được Phác Vịnh Hiếu sử dụng không khác mấy với lá cờ Thái cực ngày nay: nền trắng, thái cực ở giữa, với bốn quẻ bát quái về bốn góc cờ.

Xung quanh những nhân vật liên quan đến sự ra đời của lá cờ Thái cực cũng có nhiều chi tiết đáng lưu ý: vua Cao Tông chính là vị vua đầu tiên, với sự thúc đẩy của Nhật Bản, đã xưng đế và lập ra Đại Hàn Đế Quốc, chính thức cắt đứt mối quan hệ triều cống với Đại Thanh – việc này vốn chẳng tốt đẹp gì, thực ra chính là bước đầu tiên để Nhật Bản bắt đầu “làm thịt” Triều Tiên mà thôi. Cũng dưới thời Cao Tông mà hiệp ước bảo hộ đã tước đi cái gọi là “nền độc lập” của Triều Tiên và trao đất nước này cho Nhật Bản kiểm soát, để đến năm 1910 thì Triều Tiên chính thức bị xóa tên khỏi bản đồ thế giới. Còn Kim Hoằng Tập và Phác Vịnh Hiếu đều là những trí thức khai hóa, họ tiếp thu văn minh Tây phương thông qua Nhật Bản, học hỏi con đường canh tân của Nhật Bản, cổ vũ việc hợp tác với Nhật Bản, cải cách theo lối Nhật Bản để giữ nước, nhưng dưới góc độ lịch sử, có thể nói chính con đường của họ đã tạo cơ hội cho Nhật Bản sáp nhập Triều Tiên về sau này. Cuối cùng, Mã Kiến Trung tuy là một học giả Đại Thanh có tư tưởng duy tân, đồng thời với Khang Hữu Vi, Lương Khải Siêu, nhưng rốt cuộc vẫn là quan chức Đại Thanh đóng vai trò bảo hộ, chức phận của ông là duy trì vào bảm đảm lợi ích của Đại Thanh ở Triều Tiên, tranh giành với ảnh hưởng đang lên của Nhật Bản để giữ Triều Tiên ở vị thế chư hầu của nước mình.

Nói tóm lại, lá cờ này:
- Là lá quốc kỳ đầu tiên đại diện cho nước Triều Tiên được sử dụng trong bang giao quốc tế.
- Ra đời và gắn liền với một thời kỳ mà đất nước Triều Tiên đang mất dần quyền tự chủ vào tay Nhật Bản.
- Xuất phát từ ý tưởng của một quan chức Đại Thanh đang bảo hộ Triều Tiên.
- Do một vị vua ở dưới quyền kiểm soát của Nhật Bản (nói thẳng ra là vua bù nhìn) ban bố.
- Do một sứ thần sang Nhật Bản sử dụng lần đầu tiên.

Với những đúc kết đó, liệu đã có thể kết luận đây chính là một “lá cờ bán nước” theo cách mà tôi từng nghe một hồng vệ binh gọi lá cờ “Long Tinh” của nước Việt ta? Mà cho dù lá cờ ấy không thật sự bán nước đi nữa (chỉ có con người mới có thể bán nước, chứ lá cờ thì không), nó cũng đã gắn liền với một giai đoạn lịch sử ô nhục và bi thương của dân tộc Triều Tiên, một giai đoạn lịch sử mà mỗi người Triều Tiên yêu nước chân chính đều đau xót khi gợi lại. Lá cờ ấy đã gắn liền với những con người, tuy rằng có thể họ cũng có tâm huyết đối với vận mệnh đất nước, nhưng rút cuộc cũng không cứu nổi giang sơn thoát khỏi ách đô hộ của ngoại bang. Một lá cờ như thế, liệu có còn xứng đáng để đại diện cho đất nước nữa hay không? Có lẽ lãnh tụ Kim Nhật Thành vĩ đại cũng đã nghĩ đến điểm này, khi ông thẳng tay vứt bỏ lá cờ Thái cực để thay bằng một lá cờ hoàn toàn mới, mang đậm hơi thở cách mạng, thấm nhuần tinh thần đại kết Cộng sản, và chắc chắn là trông hiện đại tân tiến hơn nhiều…

Thế mà ngày nay bốn mươi triệu người Hàn Quốc vẫn nghiêm cẩn chào “lá cờ bán nước” ấy, và họ tự hào mang theo lá cờ Thái cực đi khắp bốn biển, kiêu hãnh ngẩng cao đầu làm người Hàn Quốc, sánh vai với các cường quốc năm châu, thật khác xa với thái độ “uy phong” của người Việt ta khi đi ra ngoại quốc… Thật là một dân tộc phản động cực độ từ quan đến dân, từ nam đến nữ, từ diễn viên đến khán giả…

2007/10/31

A Fascist flag for me

Đây là bản vẽ một lá cờ cho nhà nước phát xít tương lai, nước Cộng Hòa Đại Việt (Vietic Republic), ra đời trên mảnh đất Đông Dương tươi đẹp. Tất nhiên đây chỉ là ý tưởng của cá nhân tôi, và cũng chỉ là một trong nhiều ý tưởng của tôi: nhân dân của nước Cộng Hòa Đại Việt tương lai, dưới sự lãnh đạo của Đảng Phát Xít Đại Việt (Vietic Fascist Party), sẽ tự chọn ra lá cờ đại diện cho mình. Nhưng ước gì lá cờ của tôi được chọn nhỉ…

Mô tả:
- Lá cờ hình chữ nhật, chiều cao bằng 2/3 chiều rộng, nền đỏ. Một chữ thập đen nằm trong một chữ thập trắng ở giữa, chia nền lá cờ làm bốn phần đều nhau. Phần trên bên trái lá cờ nền đen với một ngôi sao trắng mười hai cánh.
- Độ rộng của chữ thập trắng bằng 1/4 chiều cao lá cờ. Độ rộng của chữ thập đen bằng 1/8 chiều cao lá cờ, tức bằng một nửa độ rộng của chữ thập trắng.
- Bán kính ngoài của ngôi sao bằng 1/4 chều cao lá cờ; bán kính trong bằng 1/3 bán kính ngoài.

Ý nghĩa:
- Ba màu đỏ, trắng, đen của lá cờ vốn là màu cờ của Đệ Nhị Đế Chế Đức (sắt và máu), ba màu này cũng được Đệ Tam Đế Chế Đức sử dụng, và đến ngày nay đã trở thành màu sắc tiêu biểu của phong trào phát xít trên toàn thế giới chứ không đơn thuần là của Đệ Tam Đế Chế nữa. Tuy nhà nước phát xít Việt không hoàn toán tán đồng tư tưởng của Đệ Tam Đế Chế, đặc biệt về vấn đề chủng tộc, nhưng tổ hợp ba màu đỏ, trắng, đen vẫn được sử dụng để thể hiện mối liên kết về ý thức hệ với các phong trào phát xít trên toàn thế giới. Tuy nhiên, từng màu sắc trong tổ hợp màu sẽ được mang những ý nghĩa mới, khác biệt so với trong màu cờ nguyên thủy của các Đế Chế Đức, như sẽ được trình bày lần lượt sau đây.
- Nền cờ màu đỏ tượng trưng cho toàn thể nhân dân của đất nước, tuy bao gồm nhiều chủng tộc nhưng tất cả đều mang cùng một dòng máu đỏ. Đây cũng là màu duy nhất xuất hiện, với vai trò chủ đạo, trên cả ba lá cờ hiện tại của ba nước Đông Dương (Việt Nam, Lào, Campuchia).
- Chữ thập trắng chia lá cờ làm bốn phần: góc trên bên trái nền đen tượng trưng cho vị thế lãnh đạo của Đảng Phát Xít, còn ba phần đỏ còn lại tượng trưng cho ba dân tộc chính cấu thành nên nước cộng hòa là Việt, Lào, Khmer. Màu trắng ở giữa các khối đỏ cũng tượng trưng cho hòa bình, hòa hợp, và thống nhất giữa các dân tộc trong nước.
- Chữ thập đen nằm trong chữ thập trắng, tạo thành một chữ thập đen viền trắng, lấy cảm hứng từ “Chữ thập sắt” của nhà nước Phổ và của nước Đức, thể hiện sức mạnh quân sự của nhà nước phát xít, được dùng để bảo vệ uy quyền của nhà nước và quyền lợi của quốc gia trước kẻ thù bên trong cũng như bên ngoài. Bốn cánh tay của chữ thập vươn dài từ trung tâm ra đến các cạnh của lá cờ, thể hiện tầm bao trùm, ảnh hưởng của nhà nước phát xít trên mọi lĩnh vực đời sống xã hội của đất nước. Ngoài việc diễn tả khuynh hướng quân sự hóa của nhà nước phát xít, chữ thập sắt còn thể hiện quyết tâm sắt thép của toàn thể nhân dân cùng đoàn kết xây dựng nên một xã hội phát xít lý tưởng, phồn vinh và hạnh phúc.
- Góc trên bên trái (canton), vị trí đặc biệt trang trọng của lá cờ, là một ngôi sao trắng mười hai cánh trên nền đen, tượng trưng cho lý tưởng phát xít và chủ nghĩa quốc gia. Ngôi sao mười hai cánh là hình ảnh mặt trời ở giữa mặt trống đồng thời cổ, biểu tượng cho chủ nghĩa quốc gia và nguồn gốc của dân tộc. Cũng cần phải lưu ý rằng “nguồn gốc” này không phải của riêng người Việt: trống đồng là một biểu tượng văn hóa chung của đại cộng đồng các dân tộc thời cổ đại sống về phía nam địa bàn Hoa Hạ, do đó nó tượng trưng cho nguồn gốc chung của toàn thể các dân tộc ở Đông Dương, và sự thống nhất của các dân tộc trong một nhà nước phát xít. Con số mười hai, trong văn hóa Đông phương, là con số thể hiện sự viên mãn tròn đầy của lịch sử (số tháng tròn một năm), đồng thời đa phần các mặt trời trên những trống đồng được tìm thấy mang số cánh này.
- Về ý nghĩa nền đen của canton, nếu giải thích dựa trên ý thức hệ của Đảng Phát Xít, thì nền đen của canton tượng trưng cho sắt, còn màu trắng của ngôi sao tượng trưng cho thép, tất cả nói lên rằng Đảng Phát Xít là một tập ưu tú của những con người mang ý chí sắt đá (canton đen) từ trong nhân dân (nền cờ đỏ), tập trung quanh một tổ chức lãnh đạo ưu tú (ngôi sao thép). Theo một cách giải thích khác, tuy không hợp lý lắm, thì ngôi sao trắng trên nền đen cũng thể hiện vai trò của Đảng Phát Xít trong công cuộc lãnh đạo nhân dân vượt qua màn đêm u tối của lịch sử để tiến tới một tương lai ngời sáng vinh quang.

2007/05/03