Cờ nước Lạ

Quốc kỳ nước Cộng hòa nhân dân Lạ:


Trong thời gian gần đây, giới truyền thông liên tục đưa tin tàu Lạ tấn công đâm chìm các tàu đánh cá của ngư dân Ta. Chính quyền nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Ta chưa đưa ra phản đối ngoại giao chính thức nào đối với chính quyền nước Cộng hòa nhân dân Lạ về những vụ tấn công này.


Puntlandia delenda est

I believe that the current situation in Annam is bad enough for an Annamishman to really care of the outside world. Besides, Annamish foreign trades and commercial benefits – humble as they are – are not badly affected by piracy of the Horn of Africa. However it doesn’t prevent a good-for-nothing lad like me to discuss nonsense stuffs in his blogs, isn’t it?

Observing the recent situation of increasing piracy off the coast of the Horn of Africa, one might conclude that the force currently used to deal with pirates are not at all understrength, but really ineffective. It’s totally hopeless to station powerful fleets to patrol vast spaces of the ocean, with occasional encounters and defeats of small pirate squads on tiny boats. The bulk of multi-thousand strong pirate forces still remain intact in their bases on the long coast of Puntland, refilled with new recruits everyday, and ready to launch new raids at any time and any place at will on the ocean surface. What such those large fleets of nations can do against them?

I know there are many reasons for those fleets to keep patrolling the ocean without conducting campaign on the shores Puntland in order to weep out the pirates once for all. However, it is sad but true that the piracy off the coast of the Horn of Africa can only be eliminated with determination, not hesitation. The navies can keep stationing their fleets off the coast for centuries and it is unlikely that the situation will someday become better by itself, without any intervention on land, either from the West or from Ethiopia or any other forces. What is badly need right now, is to overcome those mental obstacles and to conduct warfare against pirates on their land.

I really think that the countries who want to maintain a safe trade route in the Indian Ocean right now really need a competent general and leader like the Roman Pompey the Great, who knew well the right way to deal with pirates, who had strength, will, and especially power enough – not only at sea but also at land – to pursue the ultimate goal, who “made his preparations for the war at the end of the winter, entered upon it at the commencement of spring, and finished it in the middle of the summer”. Above all, he should have know the necessity of crushing the pirate ashore, destroying their bases and supplies, while at the same time being able to ignore destructive complains and attacks from useless politicians, pacifists, and kinds of idiots. And last but not least (although it seems not to be at the same level of urgency), he should also take care of the welfare of the people on the coast, like Pompey the Great did with the ex-pirates who surrendered to him, to be sure that poverty will not push them into piracy again. Only then would the piracy problem be able to come to a quick end. The trouble is, who can be that Pompey the Great? I think Obama could potentially be one, or at least he could find one, but let us see then… (I myself never really trust in that Kenyan).

13/04/2009 – on hearing the news of MV Maersk Alabama.

Long live Russia

Photobucket

Let’s start with a vexillological issue: the flag of Georgia is among the national flags that I am really fond of: the combination of those lovely red crosslets that claim their origin from the Crusaders’ Kingdom of Jerusalem around a large Saint George’s cross in red helps create an impression of antique dignity – as well as of exotic fantasy — on the pure white background. Their war flag is even more impressive, in which reversed colors are defaced by the shield and crown of the Ministry of Defence. They must be so proud, those Georgian soldiers who appeared on television those day, to stand and fight under such a beautiful class.

My fondness to the Georgian national flag, however, does not prevent me from acknowledging the fact that such a breach of trust – like one committed by the leaders of Georgia – is hardly able to be forgiven so easily, and that Russia, as a world power, absolutely possess the right to take retaliation as well as to counter the aggression from their enemy – by violent means if needed – in order to protect her citizens (it is estimated that 90% of the inhabitants of South Ossetia had been applied for, and had been granted, Russian passports). Observers from an anti-Russian viewpoint may consider Russia’s sharp reaction rather harsher than necessary, but from my point of view, it is not only necessary but also absolutely justified.

As I have stated in previous entries, submission and concession have never been and will never be the solution for a permanent peace; all they can bring is a short period of temporary truce plus an illusion of peace (remember Chamberlain’s ironically infamous speech “Peace in our time”?). In other to maintain a true, perpetual peace, one not only need to have the power to protect his legitimate rights but also need to show other people that he really has that power. Proof needed? Let me remind you this: during the Lebanon conflict of 2006, Hezbollah’s leaders admitted that would they predicted the reaction from Israel had been that harsh, they would not have dared to abduct two Israeli soldiers on patrol. In this Caucasus conflict, I believe that Russia also have to bear part of the responsibility: although strong enough and willing to protect her rights, perhaps she had failed to show the world her might and will, which likely to have led to Georgian political and military leaders’ underestimation of Russia’s reaction against their unprovoked aggression towards South Ossetia. Fortunately the leaders of Russia seem to have realized that mistake – and they are trying hard to redeem it by having a really impressive show of force in the South Caucasus, using this incident in South Ossetia as a great opportunity.

Here is but a note to commemorate that conflict, one of the few military conflicts with I am really interested in since the Lebanon War in 2006. I should have been completed this short note in Friday, and this delay was due to instinctive idleness. Another entry on explorers, missionaries, merchants and conquerors is coming soon…

2008/08/10

Về giá gạo

1.
Mấy ngày gần đây tôi đọc báo thấy nói về chuyện lương thực tăng giá. Hôm nay ra chợ mới biết giá gạo đã tăng gấp đôi rồi đấy. Một nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới mà lâm vào tình trạng khan hiếm (khan hiếm, chứ không phải thiếu hụt) gạo thì hẳn là vấn đề đã có phần trầm trọng.

Nhưng rõ ràng là lúa gạo năm nay trúng mùa kia mà! Những hợp đồng xuất khẩu gạo của năm nay vẫn còn sờ sờ, những nhà xuất khẩu gạo hoàn toàn không có dự định phá vỡ hợp đồng. Như thế cũng đủ thấy rằng sự khan hiếm gạo này rõ ràng không phải do thiếu hụt. Còn nguyên nhân đích thực của việc tăng giá gạo là gì thì có phần phức tạp hơn, do đầu cơ hay do tổng hợp những nguyên nhân khác, nhưng chắc chắn không phải do thiếu gạo.

Giá gạo tăng đánh vào người nghèo trước tiên: những người phải chạy ăn từng bữa, nhà không có lon gạo dư, kiếm được bữa nào đong bữa ấy, thì không thể không đong gạo, bất kể giá cả cao đến trời. Người ta có thể không ăn mà sống ư?

Người giàu hẳn nhiên là chẳng cần phải bận tâm về vấn đề gạo muối làm chi. ngay cả trong thời kỳ đại khủng hoảng cũng thế thôi. Giới trung lưu thì thực ra cũng không cần phải lo lắng cho lắm, có lẽ hiện tượng đổ xô đi mua gạo về tích trữ chỉ là một biểu hiện của tâm lý bầy đàn của người Việt hơn là do sự thiếu hụt lương thực trước mắt thúc đẩy. Thực ra việc đổ xô đi mua gạo, đối với những gia đình không phải chạy ăn từng bữa, là hoàn toàn không cần thiết. Vả lại, tình trạng làm giá này có lẽ sẽ khó mà kéo dài, vì tôi cho rằng chính quyền sẽ nhanh chóng can thiệp.

2.
Đã từ lâu tôi vốn không có một chút niềm tin nào vào đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh mà không chói lóa cùng với cái chế độ của nó (để mà giảm sút hay đánh mất). Nhưng trong vấn đề lương thực thì tôi dám chắc rằng chính quyền sẽ can thiệp để cứu vãn tình thế, chống tình trạng đầu cơ, làm hạ nhiệt giá lương thực.

Tác động của suy thoái kinh tế nếu đánh vào xăng dầu, lãi suất, chứng khoán, tuy gây ra những xáo trộn không nhỏ, nhưng ít ra còn không đáng sợ bằng, bởi tầng lớp trung lưu ở Việt Nam hiện nay vừa ít lại vừa hèn, quả thật không đáng nói tới. Nhưng những thứ liên quan đến miếng ăn của đại đa số người dân bần cùng ở nước ta thì không thể coi là chuyện đùa được.

Dẫu các cán bộ quen nhai xương hút máu của đảng ta không phải là bậc “vương giả dĩ dân vi thiên” thì cũng không đến nỗi hôn ám đến mức không hiểu đạo lý “dân dĩ thực vi thiên”, ít ra là từ kinh nghiệm cướp chính quyền của bản thân họ. Họ sẽ phải giải quyết vấn đề giá cả lương thực, đặc biệt là giá gạo, càng nhanh càng tốt, và bằng “bất kỳ thủ đoạn nào”, dẫu đúng hoặc sai, dẫu hay hoặc dở, để ổn định lòng dân. Nếu không thì sẽ lại có cảnh đi phá kho thóc xuất khẩu như hồi 1945 cũng nên…

3.
Trong khi chờ đợi xem chính quyền của đảng Cộng Sản Việt Nam danh lừng vũ trụ, đức sánh cửu thiên, cổ kim hiếm có sẽ đưa ra những biện pháp gì để bình ổn giá lương thực, đẩy lùi vấn nạn đầu cơ (có lẽ không lâu lắm) thì tôi đành tạm lót dạ bằng vài món bình dân như tôm hùm, vi cá, hải sâm, vân vân (đa phần những món vừa kể lại giảm giá mới lạ chứ), cho qua thời kỳ gạo muối đắt đỏ này.

P/s: Viết hôm qua mà lười không đăng ngay. Đúng là cái tính lười nhác của tôi không phù hợp với nghề nhà báo thật :) Giả sử bài này đăng lên blog hôm qua thì còn hợp lẽ, nhưng hôm nay thì đã nguội mất rồi…

2008/04/27

Posted in Politics. Tags: . Leave a Comment »

Huy hiệu Đoàn

Vì tổ quốc Xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng của bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!

Đi lên thanh niên, chớ ngượng ngùng chi,
Đi lên thanh niên, làm theo lời Bác:
- Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không hèn.
Nhường núi và cắt biển, nhất trí ắt làm nên.

Indochina in 2050 – a fantasy

 

Map of INDOCHINA in 2050
© 2007 Tristesse, Nguyen M.T.

 

The Empire of Annam

As a result of the distratrous Great Indochina War, the Empire of Annam lost a dozen of its northernmost provinces to China. In the other hands, she was compensated by the consolidation of its control on most of the former Laotian and Cambodian’s terrritories, which had been annexed before the war. Annam also renounced her claims of the Paracel and Spratly Islands in exchange for China’s recognition of Annamese hegemony over the statelets of Luang Phrabang and Angkor.

The official capital of Annam is Tống Bình, also called the Upper Capital (Thượng Kinh). The legislative branch, however, assembles in Sài Gòn, the Lower Capital (Hạ Kinh). The Middle Capital (Trung Kinh) of Hue is the seat of the emperor, as well as the resident of the Imperial Family. The emperor of Annam descended from Prince Cảnh, the senior branch of the House of Nguyễn Phúc. As a constitutional emperor, he does not possess much political power, but is highly respected by the people due to his commitments to the country during the war. It was his superb diplomatic skills in the Peace of Shanghai that did not only save Annam from total humiliation, but also help to greatly expand the country’s territory.

Other political entities

The Principality of Luang Phrabang controls the territory of the former Kingdom of Luang Phrabang, plus some small provinces near the Burmese border. The Prince of Luang Phrabang rules his principality as a vassal of Annam; he by any mean does not originates from the former Laotian royal house, but is from the house of Tôn Thất, a cadet branch of the Imperial House of Nguyễn Phúc. That special relationship means that Luang Phrabang, a separate state de jure, is de facto annexed by Annam.

The Duchy of Angkor, another vassal state of the Empire of Annam, is reigned by the House of Sisowath after the last Norodom king was deposed by the Annamese. In addition to the remnants of Cambodia, this rump state also annexes, of course with the consent from Annam, the Champasak territory west of the Mekong river. The Sisowath Duke rules from the city of Siam Reap, which was renamed New Angkor.

The Kingdom of Siam has restored the ancient provinces of Mergui and Tenasserim from the Burmese during the Siamese-Burmese War. The Siamese also succeeded in quelling Malay rebellions in the peninsula, and they are able to conclude a final treaty with Malaya concerning the Malay population in the Siamese kingdom.

The Holy Sinic Empire (HSE), formerly China, exercises sovereignty on the islands of Hainan and the smaller archipelagos in the South Sea, including the Pratas, Paracel, and Spratly Islands as well as the Macclesfield Bank, all of those are not shown in the map. The Jinlan (Cam Ranh) Peninsula was permanently ceded by Annam, and the Jinlan Military Base, the most important HSE facility in the South Sea, is located there.

Burma, at the top left corner of the map, became a protectorate of the Holy Sinic Empire after its defeat in the hand of Siam.

Conclusion

I just invented all those ridiculous stuff in a melancholic night. Of course I believe that you don’t take it seriously… :D

2007/12/16

Đi biểu tình

Đã có rất nhiều những tường thuật chi tiết về cuộc biểu tình ngày 09/12 (tức là hôm nay :D ) ở Sài Gòn, do đó tôi không có ý định tường thuật lại một cách đầy đủ nữa. Tôi chỉ cung cấp thêm một góc nhìn hoàn toàn mang tính cá nhân, những trải nghiệm của bản thân tôi khi tham gia biểu tình. Một sự việc nhìn từ nhiều góc độ vẫn tốt hơn chứ! Mời mọi người đọc chơi…

Tôi cẩn thận không gửi xe ở gần lãnh sự quán (LSQ) mà gửi ở rất xa, sau đó đi bộ đến trước nhà văn hóa Thanh Niên, cũng mất khoảng 5 phút. Khi đến nơi là vừa đúng chín giờ. Trên lề đường Phạm Ngọc Thạch phía trước NVH Thanh Niên đã có khá nhiều người đứng, có cả nam lẫn nữ, nhưng không thành một khối, mà tản ra tụm năm tụm ba. Người nọ nhìn người kia, ai cũng hy vọng người đối diện cũng là người tham gia biểu tình như mình, nhưng không ai dám ngỏ lời hỏi trước. Bản thân tôi cũng có cùng một cảm giác hồi hộp đó, bởi đây là lần đầu tiên tôi tham gia một cuộc biểu tình, một hành vi phạm pháp ở Việt Nam. Có nhiều người chạy xe qua phía trước NVH Thanh Niên ba bốn lần, mắt như đang tìm kiếm ai. Phía đối diện, ở lề đường phía trước LSQ, chỉ có ba người lính áo xanh đứng, súng lăm lăm trong tay. Ở lề đường bên này, tuy đông người, nhưng không khí im lặng khá căng thẳng. Mọi người như đều đang chờ đợi điều gì, một lời hiệu triệu, một thủ lĩnh, một hiệu lệnh?

Khoảng 5 phút sau, một lực lượng khoảng một tá thành viên đảng Chủ Dân xuất hiện và tụ họp bên một gốc cây. Khác với những người đứng lẻ tẻ xung quanh, họ tụ thành một nhóm khá nổi bật, nhìn là biết ngay đang chuẩn bị làm gì đó. Tôi nhận ra đứng giữa các đảng viên đảng Chủ Dân là đảng trưởng Mr. Thiên Sầu, áo sơ mi trắng, gương mặt phong sương, đầu đội một chiếc nón cối. Tôi có đến chào hỏi anh, thái độ anh thật hào sảng đúng mực. Bên cạnh anh là một phụ nữ áo trắng gương mặt khá cương quyết, là chị TPT. Những người xung quanh bắt đầu dạn dĩ hơn. Gần chỗ mình, tôi quan sát thấy một thanh niên mang ra một lá quốc kỳ Việt Nam nhỏ. Một thanh niên khác đi đi lại lại, tay cầm một cuộn bìa, nhìn biết ngay là biểu ngữ. Tuy không khí vẫn tương đối trầm mặc, nhưng ít ra mọi người đã dạn dĩ hơn, và bắt đầu bắt chuyện với người bên cạnh mình. Người đứng bên cạnh nói với tôi: “Sao chưa thấy bắt đầu nhỉ?”, “Sao vẫn chưa có gì?” Cách đó không xa, Mr. Thiên Sầu vẫn ngồi dưới gốc cây, miệng phì phèo điếu thuốc, gương mặt trầm ngâm, không rõ là đang suy nghĩ điều gì. Dường như nhiều người đã có dấu hiệu nản lòng…

Vào khoảng 9:15, bỗng có một thanh niên lấy ra một lá cờ đỏ có năm ngôi sao vàng – là cờ của nước CHND Trung Hoa – trải ra lề đường rồi ngồi xuống trên lá cờ. Tôi nhận ra anh là một thành viên của Hội nghiên cứu chủ nghĩa Phát Xít. Hành vi đột phá (và mang tính quá khích rất ư là… phát xít) này có thể đánh dấu cho sự mở màn của cuộc biểu tình, bởi nó khuấy đảo không khí căng thẳng trên lề đường. Những người xung quanh bắt đầu chú ý, có nhiều người quây lại chụp hình. Khi thấy mình đã thu hút được sự chú ý, anh thanh niên đứng lên và bỏ lá cờ lại, rồi đến phiên các đảng viên đảng Chủ Dân cùng nhiều người khác bắt đầu giẫm đạp lên lá cờ Trung Quốc, đồng thời chụp nhiều kiểu ảnh trên đó. Không khí bắt đầu nóng lên. Nhiều người bắt đầu mặc những chiếc áo đỏ có sao vàng trước ngực. Nhiều người kêu lên: “Đi thôi! Đi sang bên đó!” Cờ đỏ sao vàng đã được phất lên. Nhiều người cũng cầm những lá cờ nhỏ trên tay, có lẽ là còn lại từ hôm qua đi cổ vũ bóng đá…

Nhiều người đi đường hiếu kỳ bắt đầu dừng xe bên vỉa hè đứng ngó, nhưng cũng đồng thời là sự xuất hiện của lực lượng bảo vệ và một số dân quân áo xanh. Những dân quân này bắt đầu xua đuổi những người đi đường, đồng thời xâm nhập vào trong đám đông đang tụ tập. Những công an bên lề đường phía đối diện cũng bắt đầu rục rịch có hành động. Một người (tôi không quen mặt, nhưng về sau được biết đó là Tất Thành Cang, bí thư Thành Đoàn kiêm chủ tịch Hội Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam) quần áo lịch sự, dáng bộ quan chức chạy ra nói chuyện với nhóm thanh niên đông nhất, đại ý là khuyên nhủ giải tán, và đồng thời có những câu buồn cười như mời vào sinh hoạt trong NVH Thanh Niên, có rất nhiều sinh hoạt hấp dẫn, bổ ích :D Đáp lại, những thanh niên này chỉ cười, và rõ ràng là họ không nghe theo.

Một thanh niên khác, không rõ thuộc đảng phái nào, từ nãy giờ cầm trong tay một xấp lịch thi đấu bóng đá, bây giờ anh giở ra, hóa ra mặt sau những tờ giấy trắng khổ ngang rất rộng này là những biểu ngữ, khẩu hiệu đã viết sẵn. Anh đề nghị mọi người cùng giương biểu ngữ, các cô gái rất nhiệt tình nhận lời ngay: ba bốn người cầm một biểu ngữ. Những người khác cũng bắt đầu giở những biểu ngữ của mình (không ngờ giấu kỹ quá). Độ 10 phút sau mọi người đã dàn hàng và trật tự đi sang bên lề đường phía bên kia, bên ngoài LSQ. Ngay lập tức lực lượng công an ngăn chặn và không cho mọi người tụ tập trên lề đường này. OK! Thì đi sang bên kia, trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai. Mọi người tụ tập tại đó và giương cao cờ, biểu ngữ, khí thế khá mạnh. Có thêm nhiều người đến tham gia, tôi nhìn thấy nhạc sĩ T.K với cái đầu tròn đặc trưng và chiếc áo pull đỏ chói, cùng nhiều văn nghệ sĩ khác cũng có mặt, đáng tiếc tôi không nhận ra nhiều người trong số họ, nhưng trong đám đông có nhiều người nhận ra ngay, và lập tức được nồng nhiệt chào đón.

Có thêm mấy xe sơn màu xanh lá đổ thêm công an xuống hiện trường. Công an dàn hàng không cho ai tiếp cận lề đường phía LSQ. Họ cũng tỏa ra khắp các hướng trong khu vực giao lộ, ngăn không cho các xe cộ ngừng lại trên đường, và xua đuổi một số người hiếu kỳ tụ tập gần ngã tư. Nhưng nói chung thái độ của công an khá ôn hòa, ngoài việc giữ gìn an ninh cho LSQ thì họ để mặc cho đám đông biểu tình tự do hoạt động trong ôn hòa. Mọi người hô những khẩu hiệu “Hoàng Sa – Việt Nam!”, “Trường Sa – Việt Nam!”, cứ một người bắt nhịp “Hoàng Sa” thì mọi người lại gào theo “Việt Nam!” Cũng có nhiều khẩu hiệu khác như: “Hoàng Sa là của ai? – Việt Nam”, “Đả đảo Trung Quốc!”, hoặc thậm chí là “Không nhân nhượng!” (tôi thích khẩu hiệu này), và nhiều khẩu hiệu khác nữa. Lúc đầu nhiều người còn ngại không dám hô to, nhưng dần dần khí thế lan tỏa ra, và mọi người đều hô vang như từ trong tận đáy lòng. Sau đó thì đến hát quốc ca, hát những bài ca tranh đấu đầy khí thế, như “Lên đàng”, “Dậy mà đi”, “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, vân vân, vừa hát vừa vỗ tay. Cứ hát xong một chập rồi đến hô khẩu hiệu, hô khẩu hiệu chán thì xoay sang hát. Nhất là khi đèn đỏ trên đường NTMK, khi các xe cộ, đặc biệt là xe buýt hay các xe chở người nước ngoài bắt buộc phải dừng lại, thì anh chị em lại vẫy cao cờ, giơ cao biểu ngữ, và hô to các khẩu hiệu. Không khí rất vui vẻ. hoàn toàn không nghiêm trọng, mọi người tuy đa phần không biết mặt nhau, nhưng tỏ ra hết sức thân thiết. Có mấy cô gái đứng gần tôi hỏi xin lá cờ nhỏ tôi đang cầm, tôi đưa liền..

Số người tham gia ngày một đông. Tôi ước tính có khoảng hơn hai trăm người, nhưng không đến ba trăm. Đó là chưa kể khá đông người tụ tập bên phía lề đường trước NVH Thanh Niên trông sang, có lẽ họ cũng muốn tham gia nhưng còn ngần ngại điều gì chăng? Nhiều người khác rải rác xung quanh giao lộ, quan sát và chụp hình, nhiều người lệ bộ đầy đủ, nhìn là biết nhà báo. Trong đám đông tôi nhận ra khá nhiều lực lượng dân chủ, cực hữu, khuynh tả, và khá nhiều Đoàn viên Cộng sản (không có sự chấp thuận của Đoàn, tất nhiên), nhưng đông nhất có lẽ vẫn là đại đa số thanh niên, sinh viên không đảng phái, chiếm thành phần đa số. Rõ ràng là mọi thành phần thanh niên đã gạt qua những khác biệt về chính trị để cùng đoàn kết lại vì tổ quốc! Thế mới thấy lòng ái quốc (cực đoan) mạnh mẽ hơn tất cả các chủ nghĩa… Chỉ buồn cười là các bác Thành Đoàn vẫn đi lại nói chuyện khuyên nhủ trong đám biểu tình, nhưng hễ nói được một tí thì lại bị tiếng hô khẩu hiệu át đi ngay…

Khoảng 10 giờ rưỡi thì tôi phải rời khỏi cuộc biểu tình vì có việc riêng khá quan trọng (không hiểu sao rơi đúng vào hôm nay). Sau khi đi bộ đến nơi lấy xe, tôi lái xe vòng lại nơi anh em biểu tình, mọi người vẫn còn đang vô cùng hăng hái, tiếng hát và tiếng hô khẩu hiệu vang vang cả góc đường. Khi dừng lại chờ đèn xanh, nghe những người đi đường hỏi nhau, bàn tán về cuộc biểu tình, lòng cũng thấy vui vui…

2007/12/09 – một ngày đáng nhớ ở Sài Gòn

Lá cờ thái cực và lẽ chính thống

Tôi đang tính viết một entry về bản chất của phong trào cực hữu, nhưng đáng tiếc hiện quá bận rộn… Chắc là có một cô bé sẽ hỏi tôi rằng anh làm gì mà lúc nào cũng than bận, ừ thì tôi cũng phải làm việc kiếm tiền nuôi sống bản thân và gia đình, góp phần xây dựng xã hội, và đóng thuế đầy đủ cho các ông lớn đánh bạc chơi gái và gửi con ra nước ngoài du học… Có một bài viết về vấn đề học phí, bắt đầu viết đã lâu rồi, nhưng hiện nay tuyệt nhiên không có hứng thú với vấn đề này nên chẳng thể viết cho xong. Viết về Vàng Anh chăng? Thú thật là tôi chưa xem tập nào, cũng chả biết Darth Việt hay Darth Vader khác nhau ra sao… Thôi thì viết một entry ngắn về lá cờ Thái cực vậy, âu cũng là một entry vớ vẩn đọc cho vui mà thôi.

Không như nhiều người Việt Nam thường nghĩ, lá cờ Thái cực này tuyệt đối không phải gắn liền với chính thể Đại Hàn Dân Quốc, một chính thể phản động (cho đến ngày nay vẫn còn phản động) do Lý Thừa Vãn lập ra năm 1948. Lịch sử của lá cờ thái cực lâu đời hơn lịch sử Đại Hàn Dân Quốc nhiều, nó đã xuất hiện dưới triều nhà Lý, triều đại quân chủ cuối cùng của nước Triều Tiên: lá cờ thái cực (không khác mấy so với phiên bản ngày nay) đã được vua Cao Tông nhà Lý chọn làm quốc kỳ từ năm 1882, và đã là quốc kỳ Triều Tiên cho đến khi nước này bị sáp nhập vào Nhật Bản năm 1910.

Trước giai đoạn lịch sử đó, Triều Tiên, cũng như các quốc gia chịu ảnh hưởng Trung Hoa khác (trong đó có Việt Nam), không có khái niệm về một lá quốc kỳ, một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Nhu cầu về một lá quốc kỳ chỉ xuất hiện cùng với mối quan hệ ngoại giao mới với các nước Tây phương – và cả với Nhật Bản, một nước đã Âu hóa mạnh mẽ với chủ trương “Thoát Á” nữa. Thực tế là sự kiện lá cờ Nhật trên chiến hạm Nhật Bản bị lực lượng Triều Tiên ở đảo Giang Hoa bắn (sự kiện Vân Dương), đã dẫn đến va chạm với Nhật Bản và tiếp theo là điều ước đảo Giang Hoa năm 1876 phá bỏ thế tự cô lập của Triều Tiên, mở cánh cửa vào Triều Tiên cho liệt quốc, và mở đầu lịch sử bang giao quốc tế hiện đại của nước này. Đồng thời nó cũng khiến Triều Tiên phải đối mặt với nhiều vấn đề ngoại giao mới mẻ, trong đó có vấn đề về một lá quốc kỳ đại diện cho đất nước trong quan hệ quốc tế.

Chỉ vài năm sau điều ước đảo Giang Hoa, trong một hội nghị định ra quốc kỳ do vua Cao Tông chủ trì năm 1882, với sự tham gia của các đại diện nước Đại Thanh (mà trên danh nghĩa Triều Tiên vẫn là một chư hầu), chính đại diện của Thanh triều ở Triều Tiên khi ấy là Mã Kiến Trung đã đưa ra ý kiến sử dụng hình thái cực và bát quái để làm quốc kỳ cho Triều Tiên. Ông đã trình bày ý tưởng với đại thần Triều Tiên là Kim Hoằng Tập (một người theo tư tưởng Khai Hóa, từng sang Nhật, và mong muốn áp dụng những cải cách của Nhật Bản vào tình hình Triều Tiên), và phía Triều Tiên đã chấp nhận. Lịch sử cũng ghi lại lần đầu tiên Triều Tiên chính thức sử dụng lá cờ Thái cực này trong bang giao là vào năm 1882, khi Phác Vịnh Hiếu (cũng là một đại thần trẻ tuổi trong phái Khai Hóa của Triều Tiên như Kim Hoằng Tập) được cử làm sứ thần sang Nhật Bản. Lá cờ được Phác Vịnh Hiếu sử dụng không khác mấy với lá cờ Thái cực ngày nay: nền trắng, thái cực ở giữa, với bốn quẻ bát quái về bốn góc cờ.

Xung quanh những nhân vật liên quan đến sự ra đời của lá cờ Thái cực cũng có nhiều chi tiết đáng lưu ý: vua Cao Tông chính là vị vua đầu tiên, với sự thúc đẩy của Nhật Bản, đã xưng đế và lập ra Đại Hàn Đế Quốc, chính thức cắt đứt mối quan hệ triều cống với Đại Thanh – việc này vốn chẳng tốt đẹp gì, thực ra chính là bước đầu tiên để Nhật Bản bắt đầu “làm thịt” Triều Tiên mà thôi. Cũng dưới thời Cao Tông mà hiệp ước bảo hộ đã tước đi cái gọi là “nền độc lập” của Triều Tiên và trao đất nước này cho Nhật Bản kiểm soát, để đến năm 1910 thì Triều Tiên chính thức bị xóa tên khỏi bản đồ thế giới. Còn Kim Hoằng Tập và Phác Vịnh Hiếu đều là những trí thức khai hóa, họ tiếp thu văn minh Tây phương thông qua Nhật Bản, học hỏi con đường canh tân của Nhật Bản, cổ vũ việc hợp tác với Nhật Bản, cải cách theo lối Nhật Bản để giữ nước, nhưng dưới góc độ lịch sử, có thể nói chính con đường của họ đã tạo cơ hội cho Nhật Bản sáp nhập Triều Tiên về sau này. Cuối cùng, Mã Kiến Trung tuy là một học giả Đại Thanh có tư tưởng duy tân, đồng thời với Khang Hữu Vi, Lương Khải Siêu, nhưng rốt cuộc vẫn là quan chức Đại Thanh đóng vai trò bảo hộ, chức phận của ông là duy trì vào bảm đảm lợi ích của Đại Thanh ở Triều Tiên, tranh giành với ảnh hưởng đang lên của Nhật Bản để giữ Triều Tiên ở vị thế chư hầu của nước mình.

Nói tóm lại, lá cờ này:
- Là lá quốc kỳ đầu tiên đại diện cho nước Triều Tiên được sử dụng trong bang giao quốc tế.
- Ra đời và gắn liền với một thời kỳ mà đất nước Triều Tiên đang mất dần quyền tự chủ vào tay Nhật Bản.
- Xuất phát từ ý tưởng của một quan chức Đại Thanh đang bảo hộ Triều Tiên.
- Do một vị vua ở dưới quyền kiểm soát của Nhật Bản (nói thẳng ra là vua bù nhìn) ban bố.
- Do một sứ thần sang Nhật Bản sử dụng lần đầu tiên.

Với những đúc kết đó, liệu đã có thể kết luận đây chính là một “lá cờ bán nước” theo cách mà tôi từng nghe một hồng vệ binh gọi lá cờ “Long Tinh” của nước Việt ta? Mà cho dù lá cờ ấy không thật sự bán nước đi nữa (chỉ có con người mới có thể bán nước, chứ lá cờ thì không), nó cũng đã gắn liền với một giai đoạn lịch sử ô nhục và bi thương của dân tộc Triều Tiên, một giai đoạn lịch sử mà mỗi người Triều Tiên yêu nước chân chính đều đau xót khi gợi lại. Lá cờ ấy đã gắn liền với những con người, tuy rằng có thể họ cũng có tâm huyết đối với vận mệnh đất nước, nhưng rút cuộc cũng không cứu nổi giang sơn thoát khỏi ách đô hộ của ngoại bang. Một lá cờ như thế, liệu có còn xứng đáng để đại diện cho đất nước nữa hay không? Có lẽ lãnh tụ Kim Nhật Thành vĩ đại cũng đã nghĩ đến điểm này, khi ông thẳng tay vứt bỏ lá cờ Thái cực để thay bằng một lá cờ hoàn toàn mới, mang đậm hơi thở cách mạng, thấm nhuần tinh thần đại kết Cộng sản, và chắc chắn là trông hiện đại tân tiến hơn nhiều…

Thế mà ngày nay bốn mươi triệu người Hàn Quốc vẫn nghiêm cẩn chào “lá cờ bán nước” ấy, và họ tự hào mang theo lá cờ Thái cực đi khắp bốn biển, kiêu hãnh ngẩng cao đầu làm người Hàn Quốc, sánh vai với các cường quốc năm châu, thật khác xa với thái độ “uy phong” của người Việt ta khi đi ra ngoại quốc… Thật là một dân tộc phản động cực độ từ quan đến dân, từ nam đến nữ, từ diễn viên đến khán giả…

2007/10/31

Đừng yêu nước?

Đã bao giờ bạn tự hỏi vì sao mình lại yêu nước? Đã bao giờ bạn thử nhủ lòng đừng yêu nước nữa xem thế nào? Có bao giờ bạn thử kháng cự lại hấp lực lạ kỳ của lòng yêu nước, để kiểm chứng xem tình cảm yêu nước trong trái tim bạn là một tình cảm chân thực hay chỉ là thời thượng?

1
Ôi, nói thế thôi, chứ ai lại có thể không yêu nước, nhất là khi đất nước đó là nước Việt? Mỗi lần rời khỏi đô thành, mỗi lần phiêu bạt qua dải giang sơn cẩm tú này, trong lòng tôi lại cảm thấy tình yêu dành cho mảnh đất ấy chan chứa ngập tràn lồng ngực, khó có thể kiềm chế nổi. Mà khổ thay, xưa nay tôi vẫn có quan niệm là khi trong lòng đang xúc động mạnh mẽ thì không nên nói gì, viết gì cả… Mà thật ra có muốn nói, có muốn viết gì thì cũng chỉ bất lực, vì tình cảm ấy không sao tả được bằng lời. Thế nên đi chơi về cả tháng rồi bây giờ mới viết được một bài vớ vẩn này, đọc vẫn chẳng ra đâu vào đâu…

2
Xin đừng nghĩ tôi là một người yêu nước cực đoan. Tôi vốn tuyệt đối không cho rằng yêu nước là bổn phận, là nghĩa vụ của con người. Có người sinh ra là người Trung Quốc, có người sinh ra là người Việt Nam, có người lại là người Miên, người Thái, người Hàn, người Nhật, chẳng qua chỉ là số phận ngẫu nhiên, chứ họ có tự chọn tổ quốc cho mình đâu? Mà một tổ quốc không do mình chọn cho mình, thì có gì mà phải yêu? Cho nên bắt ép lòng mình phải yêu nước, hoặc tệ hơn nữa, bắt người khác phải yêu nước như mình, điều đó quả thật vớ vẩn. Cái giá trị của tình yêu nói chung và lòng yêu nước nói riêng, đó là sự tự do, tự nguyện: tôi mến yêu tổ quốc tôi vì tổ quốc tôi thật xứng đáng để tôi mến tôi yêu. Nếu tôi cho rằng có một đất nước khác đáng để tôi yêu hơn, thì ai có thể cấm tôi yêu đất nước đó hơn tổ quốc mình? Một người sinh ra là người Việt nhưng lại yêu nước Trung Hoa, một người sinh ra là người Anh nhưng lại yêu nước Hy Lạp, một người sinh ra là người Mỹ nhưng lại yêu nước Việt Nam, điều ấy vốn chẳng có gì lạ lùng hay đáng ngạc nhiên. Còn một “tình yêu” (nếu có thể gọi là tình yêu) do bị bắt buộc thì sao có thể gọi là tình yêu đích thực?

Dài dòng văn tự như vậy chung quy chỉ để nói rằng tôi yêu đất nước này không phải chỉ vì tôi đã sinh ra, đã lớn lên, và đang sống trên mảnh đất ấy, rằng tôi yêu dân tộc này không phải vì chính bản thân tôi cũng mang chung dòng máu ấy (về vấn đề máu me thì tôi không chắc lắm, biết đâu mình vốn là con cháu những người Hán di cư xuống phía nam cách đây độ hai nghìn năm cũng nên) nên tự nhiên có bổn phận phải yêu. Tình yêu nước hình thành trong trái tim tôi, cũng như trong tái tim mọi người, thông qua một con đường vòng, theo một quá trình dần dà hình thành. Bao nhiêu năm ở trên mặt đất này, giữa những con người này là những điều kiện ban đầu ấy đã góp phần không nhỏ trong việc hình thành và củng cố mối dây liên hệ giữa một cá nhân là tôi với đất nước này, dân tộc này. Tôi “yêu quê hương vì trong từng nắm đất có một phần xương thịt của em tôi…“, thế thôi. Cái mối dây thâm tình trói buộc trái tim của một người với đất nước của người ấy có cao siêu trừu tượng chút nào đâu?

Tôi và các bạn có lẽ đều yêu nước Việt (nếu bạn không yêu nước thì cho tôi xin lỗi), cho dù nước ta không có đất đai rộng lớn, lịch sử hào hùng, kinh tế giàu mạnh, văn hóa phát triển, ngôn luận tự do, nhân quyền bảo đảm, cũng chẳng có cái kỳ quan nào, thì ta vẫn cứ yêu nước phải không? Cho dù nước ta còn nghèo khó, dân ta còn lầm than, ta chưa có dân chủ, cũng chưa đủ tự do, thì ta vẫn cứ yêu nước, bởi tất cả những điều đó không phải là điểm cốt lõi của lòng yêu nước chân chính. Nếu ta yêu nước vì nước ta giàu đẹp, thì khi đất nước bị tàn phá tan hoang, nghèo nàn xơ xác, ta còn yêu nước không? Nếu ta yêu nước vì lịch sử hào hùng, khì thi đất nước bị lăng nhục, phải cúi đầu, ta còn yêu nước không? Nếu ta yêu nước vì bất cứ lý do nào đó mà ta viện ra, thì khi đất nước bị xóa tên trên bản đồ, ta còn yêu nước không? Lòng yêu nước, cũng như mọi tình yêu thiêng liêng khác, là một tình cảm tự nguyện, và không cần giải thích gì đâu.

3
Có người chê câu “rừng vàng biển bạc” là tự huyễn hoặc mình, tôi tuyệt đối không cho là đúng. Có đi khắp dải đất Đông Dương này rồi mới thấy nước ta quả thực là rừng vàng biển bạc, câu ấy không ngoa đâu. Nước ta đẹp, hẳn nhiên rồi, nhưng nước ta cũng giàu có nữa, ít ra là về mặt tài nguyên. Đồng ý là có nhiều tài nguyên then chốt mà ta không có, nhưng những thứ sẵn có thì không tệ chút nào: mọi thứ đều có thể ra tiền được, mà nhiều tiền là đằng khác, và tiền thì có thể giúp cho dân ta giàu, nước ta mạnh được. Đáng tiếc là những thứ ra tiền đó vẫn chỉ dưới dạng tiềm năng…

Có ý kiến khác thì cho rằng cứ phải nhắc nhở rằng nước ta còn nghèo lắm, như thế mới có động lực phấn đấu để làm cho dân giàu nước mạnh lên được, điều này thì cũng đúng phần nào. Nhưng tôi nghĩ việc xác định rõ nước ta quả thật là rừng vàng biển bạc kể cũng có điểm hay: nếu một đất nước luôn bao gồm hai phần cụ thể là lãnh thổ và con người, thì mọi người có thấy chăng một điểm kỳ lạ, cũng có thể gọi là một nghịch lý, là một dân tộc thông minh cần cù nhường ấy, sống trên một mảnh đất, một vùng biển trù phú nhường ấy, thế mà nghèo vẫn cứ nghèo, yếu vẫn cứ yếu? Nói cách khác, tiềm năng mãi mãi chỉ là tiềm năng thôi sao? Hay nói thẳng ra, không lẽ dân tộc ấy tệ hại đến nỗi sống giữa rừng vàng biển bạc mà mãi vẫn thua kém người ta? Có lẽ suy nghĩ theo cách đó thì sẽ dễ tạo ra nỗ lực, xung phẫn hơn chăng?

Như trên tôi đã nói, sự giàu đẹp của đất nước không phải là một lý do để chúng ta yêu nước. Chúng ta có thể yêu một đất nước rừng vàng biển bạc, và cũng có thể yêu một đất nước rừng nghèo biển cạn được. Nhưng trái tim ta sẽ vui biết chừng nào khi nước ta rộng lớn hùng cường, dân ta ấm no hạnh phúc, và sẽ buồn biết mấy nếu thực tế là ngược lại. Tình yêu không phải bao gồm ước muốn điều tốt cho người mình yêu sao? Bởi tôi yêu nước nên tất yếu tôi phải vui vì lãnh thổ trù phú, và cũng bởi tôi yêu nước nên tất yếu tôi phải buồn vì nhân dân còn lầm than, điều đó dường như quá sức hiển nhiên…

4
Tôi thấy có nhiều người trách người khác tại sao chỉ nói ra cái xấu, cái dở của nước mình. Hẳn nhiên là thứ gì cũng có hai mặt, nước ta trong hơn ba mươi năm qua cũng đạt được một ít thành tựu, nhưng những cái xấu, cái dở thì vẫn còn quá nhiều, sao lại không nói ra? Còn lý do chỉ nói mặt xấu mà không nói mặt tốt thì đơn giản quá, những mặt tốt đã được sáu trăm tờ báo dưới sự kiểm soát của Đảng ta tuyên truyền ra rả suốt ngày suốt tháng rồi, cần gì ai khác phải nói nữa; mà nếu có nói thì chẳng qua cũng là nhai lại mà thôi, chỉ làm sướng cái lỗ tai thích nghe lời khen chứ có ích gì đâu.

Họ lại đưa ra luận điều rằng nhiều nước khác cũng hơn gì ta, tham nhũng, áp bức, độc tài, những vấn đề đó các nước xung quanh ta đều có – và từ đó họ kết luận nếu nước ta cũng có tham nhũng, áp bức, độc tài thì cũng thường thôi, hà tất phải tranh đấu làm chi. Tôi thật chẳng hiểu họ suy nghĩ theo kiểu gì, họ là người Việt hay là người Thái Lan? Tham nhũng, độc tài ở Thái Lan là chuyện của người dân Thái Lan, còn tôi và họ đều là người dân nước Việt, phải quan tâm đến vấn đề tham nhũng, độc tài ở nước Việt, những thứ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của bản thân và gia đình chúng ta, trước tiên chứ?

Tệ hơn nữa, họ chụp mũ cho những người vạch ra cái xấu, cái dở, cái kém của đất nước, của dân tộc là không yêu nước, là phản bội tổ quốc! Thật là một thủ đoạn đê hèn mà một số ai đó – cũng không cần phải nêu ra cụ thể làm gì, vì ai cũng biết là ai đấy rồi – vẫn thường sử dụng từ xưa đến nay. Họ không hiểu (hoặc có thể họ ngầm hiểu nhưng không tiện nói ra) rằng chính họ mới không đáng được gọi là người yêu nước, hoặc ít nhất là họ yêu nước không đúng cách. Một con người chân chính phải biết theo đuổi điều tốt, điều đúng, chống lại cái xấu, cái sai, và một người yêu nước là người căm ghét cái xấu ở chính đất nước mình hơn cả: “The true patriot hates injustice in his own land more than anywhere else” (Clarence Darrow). Vậy một người yêu nước phải là người mạnh mẽ vạch trần và lên án những cái xấu, cái dở của đất nước mình trước hết, và chống lại những mặt xấu đó mạnh mẽ hơn hết. Chứ ca ngợi công ơn của Đảng: “sướng vui có Đảng tiền phong, có Đảng ngời ánh thái dương…” thì mới là yêu nước hay sao?

2007/07/16

For Israel

A country without a nation for a nation without a country…

That nation now has had a country of their own, a country they had to build up and defend with toil and blood. For more than half a century, they have bravely and heroically fought subsequences wars against Arab invaders, in order to defend their tiny but dearest country, and have been always victorious. Does it mean that their Yahweh is always by their side? Is it true that he still keeps his testament with the patriarchs, and once again gathers the son and daughter of Israel and brings them back to Zion, in the Promised Land?

Perhaps there is no story more marvelously amazing, in the human history of the twentieth century, than the foundation of the state of Israel: scattered people who lost their country for more than two thousand years, who had to wandered the world, to live between gentiles, who had suffered oppression, discrimination, pogroms and massacres for centuries, now have revived the utmost dream of their ancestors by returning back to Eretz Israel, from every corner of the world, and established a Jewish State, in the midst of the arid Middle East and among the hostile neighboring Arabs nations. Surrounded in three sides by the Arab nations, the once brethrens turned enemies, they had to fight hard for the survival of the young state and the hope of the whole nation, and they have succeeded not only in defending that narrow strip of land, but also in transforming that waste land into a land of milk and honey like described in the Bible. That narrow strip of land, lacking natural resources and considered unprofitable by the Arabs for centuries, now ranks among the most developed countries of the world, with great achievements in industry and agriculture, with top educational and researching facilities of latest sciencific and technological exploration. The small Haganah paramilitary groups who defended Jewish kibbutz from Arab raids and attacks in the early stages of the immigration, now bears the name “Israeli Defense Force” (IDF), the fourth strongest army in the world (right after the three superpowers, USA, Russia, and Great Britain), the faith of the Jewish people and the fright of the Arab invaders, who had been beaten so many times. How could they do that, how could they get such extraordinary achievements, with only the will? It was not the will of one individual, it was the will of the whole nation, as Herzl had strongly asserted.

Fifty-nine years ago, in the serene afternoon of May 14, 1948, several hours before the British Mandate of Palestine expired, while the doom of the coming war was haunted over the inhabitants of Tel Aviv, the Declaration of Independence of Israel was pronounced by David Ben-Gurion, in front of the Vaad Leumi, marking the second beginning of the modern history of the Jewish nation. The War of Independence, started long before between Jewish and Arab paramilitary forces, would be officially commenced only a few hours later with the invasion of hostile armies from neighboring Arab countries: Egypt, Transjordan, Iraq, Syria, and Lebanon. Obviously it was not the beginning of the Israel Miracle, which had started with Theodor Herzl, hist “Der Judenstaat”, and the Zionist Movement half a century before; it was only the beginning of another page in the glorious history of the Jewish people: the state had been founded, and it was then time to defend it. And they had defended it, defeating all enemies, preserving the independence for the state.

Masada shall never fall again

The conflict in Palestine, raging for over half a century, shows no sign of ending even to the most optimistic witnesses. Many people, notably the disgusting pacifists, wondered why the Jews and the Arabs could not live together in peace in a common state, or in two adjacent states in Palestine. Either they are so naive, or they are implicitly anti-Zionist. Firstly, a hybrid “Isratine”, in which the Jews and the Arabs live side by side, is merely an illusion, if not a deception for the Arabs to demographically annihilate the Jewish State. Similarly, every concession from Israel was interpreted by the Arabs not as a sign of good will, but as a sign of Israel’s fear and weakness, thus it might encourage more aggression from the Arab nations instead of peace. The weak don’t deserve peace, they only deserve domination, and that’s what Arab minds think.

At least they, the Arabs, are partly right. There is no other kind of peace to offer the weak but submission, and the Jewish people had experienced that bitter truth throughout their seem-to-be-endless diaspora. The Jews had tried, for two thousand years, to live in peace — and submission – between other peoples of the world, hoping that they could be integrated and accepted. But what did they receive but oppression, discrimination, confiscation, expulsion, pogroms and massacres? The height of all these, the Holocaust, like a gloomy shadow over the humanity, proved us that the submissively pacifist approach had been completely broken and salted to the ground. The surviving Jews then chose an opposite approach: no longer would they seek integration into other people, hoping to live peacefully with them; instead they fought to found a country of their own, they strive to make themselves strong, and at least they had been successful in bringing peace to the Jews worldwide with that approach. The lives and prosperity of Jews over the world can be guaranteed when and only when the Jewish State is respected and feared among nations. Blind pacifism will never be the choice, especially when the enemies are greedy Arab countries.

The old Roman (Romans again, why can’t I get rid of them) saying “Si vis pacem para bellum” (If you want peace, prepare for war) is always correct even in our turbulent modern world where radical pacifism seems to prevail. It is a fact proven by bloody history that one can not maintain peace by submitting to other; the only way to achieve peace is to become the strong, if not the stronger. The IDF as well as the Mossad have got worldwide fame for the strength and efficiency, and every Israeli citizen are obliged to participate in military training activities to defend the state. Military plays a role so important to the state of Israel that many anti-Zionists even brand Israel a “fascist” state due to the domination of military aspects in the life of that country! Of course Israel is a highly civil society, but the particular historical and geographical circumstances that had placed them between hostile neighboring peoples, with the sea at the back, also force them to maintain and consolidate their military power in order to prevent anyone attempting to wipe Israel out of its fatherland, to erase its name from the map of the world, even Nasser who used to, or Ahmadinejad who are calling for. The horrible Holocaust by the Nazis had occurred once and for all, and it would not be allowed to repeat, even by the hands of the Arabs or the Muslims. The Jewish State must be strong so that the sons and daughters of Zion will not be led to concentration camps and gas chambers one more time – in short, Masada shall never fall again, never!

A Jewish heart beats in a foreign flesh

My fascination for the Jewish people did not really originate from that historical aspect. It roots much earlier in my life between the pages of the Bible, with the stories of the song of Deborah, the sacrifice of Jephtah, the columns of Samson, the sling of David, the hammer of the Maccabees, the prayer of Judith, et cetera. When I was just a little altar boy with nonsense thoughts of sky and earth, God and people, and before I got obsessed with the ideals of the Romans and the Danes, it was the Hellens and the Jews that were frequently mentioned in my scribblings. The admiration for the Hellens has gradually faded away with the years, but the affection for the Jews remains. Then I was grown up and learnt, and the story of God’s chosen people strikes me again, although I no longer consider myself a Jew. The calamities and injustices that they have had to suffer, the prejudice from the international press – especially in leftist Vietnam – towards them, in favor of the arrogant Arab Islamofascists, all of these cause a fiery reaction from the very depth of my heart, which soon turns into a furious fire or enthusiasm and devotion for the Jewish cause.

Is it possible, however, for a Jewish heart to beat strongly in a foreign flesh? Perhaps I am not a Jew, in blood and soul, but I am able to assert myself a heartfelt Zionist. In my short and vanishing life one of my humble wishes is that some day I would visit Zion, the holy land of the Jews, that I would celebrate the Yom Kippur among brethrens, that I would cover my head with the pure tallit and pray before the Western Wall, that I would greet my Jewish brothers and sisters with the ancient greeting in the tongue of the patriarchs “Shalom!”

14/05/2007