Cờ nước Lạ

Quốc kỳ nước Cộng hòa nhân dân Lạ:


Trong thời gian gần đây, giới truyền thông liên tục đưa tin tàu Lạ tấn công đâm chìm các tàu đánh cá của ngư dân Ta. Chính quyền nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Ta chưa đưa ra phản đối ngoại giao chính thức nào đối với chính quyền nước Cộng hòa nhân dân Lạ về những vụ tấn công này.


Hãy thờ rùa!

Dạo trước được thư thả một chút, có người bạn bảo tôi đọc một entry mang tên “Hãy là con sư tử mang chính khí Việt” trong blog của bạn Nhi. Tôi đã xem, entry này ý tứ rất nhiều, dường như lời không chứa nổi ý, khác hẳn với lối viết cà kê của tôi, và tác giả đúng là có khẩu khí của sư tử (Hà Đông hay Sơn Tây thì tôi không rõ, đằng nào cả hai cũng đều đã sáp nhập vào Hà Nội rồi, nên đây không còn là vấn đề lớn nữa). Sau khi lược đi những tình cảm nồng nàn và mãnh liệt dành cho tổ quốc chứa chan trong entry, thì ta có thể tóm tắt nội dung của nó đại khái như thế này:

a. Cái thiện là thế lực mạnh nhất trong vũ trụ (có lẽ là chính cái được Obi-Wan Kenobi gọi là The Force). Không lương thiện không thể hùng cường (nước An Nam là một ví dụ điển hình). Muốn hùng cường phải có chính quyền hướng thiện, kick arse mấy đứa gian tà đang làm thủ tướng bí thư gì đó. Phải chính trực thẳng thắn, không thể mãi khom lưng rụt cổ (vd: nhận tiền viện trợ, quỵ lụy thiên triều, cắt đất nhường biển).

b. Muốn làm được vậy, người An Nam cũng phải hướng thiện, phải đặt quyền lợi đất nước lên trên quyền lợi bản thân, tức là yêu nước hơn yêu bản thân. Yêu nước là bổn phận của mỗi người. Yêu nước đòi hỏi phải dũng cảm. Lòng yêu nước chân chính chiến thắng nỗi sợ hãi (giống các bác Công giáo ở Thái Hà). Ai còn sợ sệt chứng tỏ là còn yêu bản thân hơn yêu nước.

c. Kết luận: Nước muốn mạnh phải theo đuổi cái thiện. Vậy yêu nước là phải ủng hộ cái thiện. Yêu nước là dũng cảm, và dũng cảm chính là thiện.

Không biết tôi có hiểu sai điểm nào không nữa? Nhưng nói tóm lại thì tất cả những nội dung này đều xoay quanh hình tượng sư tử hào hùng, biểu tượng của hai đức tính tiêu biểu được đề cao trong entry, đó là chính trực và dũng cảm; nói tóm lại, người viết cổ vũ cho việc dân tộc và con người An Nam thăng hoa trở thành sư tử, mang lấy những phẩm chất của sư tử, góp phần làm đất nước hưng thịnh hùng cường. Nhiệt tâm và khí phách của cô gái này thật là đáng cho người ta để ý; có điều về mặt khuyên người An Nam trở thành sư tử, tôi không thể đồng ý với cô.

(cờ đỏ rùa vàng)

1. Sư tử là một biểu tượng tích cực

Tôi không cho rằng người An Nam nên trở thành sư tử, không phải vì tôi không ưa loài đó. Tôi cũng hoàn toàn không ghét sư tử, ngược lại, đó là loài vật tôi yêu thích. Tôi sinh nhằm cung Sư Tử và vẫn dùng hình ảnh vị chúa tể sơn lâm trên huy hiệu. Là một người thuộc phái Gryffindor, yêu thích màu đỏ và vàng, cá nhân tôi cũng trân trọng và theo đuổi những đức tính cao quý mà sư tử (ít nhất là sư tử trong biểu tượng học chứ không phải là những chú sư tử lười nhác đang nằm ườn cho vợ nuôi ở Phi Châu) đại diện, như dũng cảm, can đảm, mạnh mẽ, chính trực, uy quyền, vân vân. Richard Tim Sư Tử cũng là nhân vật truyền kỳ lịch sử thời Thập Tự Chinh mà tôi đặc biệt ngưỡng mộ – đặc biệt từ khi đọc Ivanhoe.

Nhưng sở thích cá nhân và căn tính dân tộc là hai chuyện không thể nhập nhằng, tôi không thể vì yêu thích sư tử mà bắt cả bầy lừa  trở thành sư tử được. Bởi vì thế nên việc so sánh dân tộc ta với loài sư tử, hoặc là cổ vũ dân tộc ta trở thành sư tử, không thể không khiến cho tôi cảm thấy kỳ quái. Lý do tôi cho rằng chúng ta không nên là sư tử, không phải vì sư tử có một khiếm khuyết nào, hay vì có một loài khác cao quý hơn sư tử. Lý do đơn giản, chúng ta không nên là sư tử, chỉ bởi vì chúng ta không phải là sư tử.

2. Chúng ta không phải là sư tử

Chúng ta không phải là sư tử. Bởi thế, chúng ta cũng không nên là sư tử. Sư tử mạnh mẽ thật, điển trai thật, bờm đẹp thật, đắt đào thật, đồng thời cũng tượng trưng cho rất nhiều phẩm chất cao quý đáng ngưỡng mộ, nhưng chung cuộc đó vẫn không phải là căn tính của chúng ta. Trở thành sư tử, chúng ta có thể gầm vang một tiếng nhưng rồi sẽ thế nào? Tinh thần của sư tử thật chúng ta vốn không có, vậy thì liệu chúng ta có đủ sức để chi trì mãi cái bộ da sư tử hay không? Nếu không, sau khi bộ da ấy rớt đi, hậu quả sẽ thê thảm ra sao?

Nếu chúng ta không phải là sư tử, thì chúng ta là gì? Linh vật nào biểu tượng cho căn tính của dân tộc chúng ta? Loài rồng thường được xem là ứng cử viên sáng giá đầu tiên: “con rồng cháu tiên” kia mà! Nhưng ngoại trừ huyền thoại khai sinh dân tộc từ thời hồng hoang đó ra, thì có lẽ chẳng còn điểm chung nào khác giữa một loài vật huyễn hoặc với một dân tộc thực tế sống động. Ngoài ra, có nhiều tên phản động đặc biệt ở www.x-cafevn.org vẫn khẳng định linh vật của dân ta (mà chúng gọi một cách đầy khiếm nhã và thi vị là dân xứ Lừa) chính là con lừa; nhưng tôi thấy con lừa ưa nặng tuy có phần nào phản ánh đặc điểm tâm sinh lý của dân tộc, nhưng chưa thể diễn tả được trọn vẹn tinh thần cao siêu thượng đẳng của nó.

Theo quan điểm của tôi, linh vật của chúng ta chính là rùa. Chỉ có loài rùa linh thiêng, một trong tứ linh của văn hóa phương đông (cũng xin lưu ý rằng trong tứ linh chỉ riêng rùa là có thật, ba loài kia đều là huyền thoại), mới có thể là biểu tượng đầy đủ nhất của dân tộc “mấy nghìn năm văn hiến” này, khác xa với lừa thường mang hàm ý miệt thị khinh bỉ. Đặc biệt, khác với lừa là loài vật ngoại lai, hầu như chưa từng cư trú trên mảnh đất Đông Dương (xin hỏi thật, đã có ai trong số các bạn nhìn thấy một con lừa ở An Nam chưa?), thì mối quan hệ giữa rùa và lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta vô cùng mật thiết và gắn bó hơn nhiều người có thể hình dung. Lịch sử nước Đại Rùa ta, suốt bốn nghìn năm lập nước, dựng nước và giữa nước, luôn phát huy tinh thần của loài rùa, chậm mà chắc, lạc hậu mà vững vàng. Con rùa biết rụt đầu trước hiểm nguy, nhưng cũng biết thò đầu đút chân ra đi tiếp khi tình thế trở nên tốt đẹp hơn. Có những người mở miệng ra là chê bai dân ta nước ta chậm chạp, lạc hậu, nhưng những người ấy hẳn cũng đã nghe truyện ngụ ngôn nổi tiếng “Rùa và Thỏ” rồi chứ?

Tất nhiên mối quan hệ giữa rùa và dân tộc không chỉ có thế. Rùa đã được nhắc đến với mối liên kết với dân tộc ta ngay từ thời tiền sử rồi: sử cũ còn ghi lại chuyện họ Việt Thường đem rùa thần tặng cho vua Nghiêu, trên mai rùa có văn tự viết bằng chữ khoa đẩu – dụ ngôn đó có thể khái quát rằng rùa chính là nguồn gốc của nền văn minh thời cổ, và cũng giải thích vì sao một số lượng lớn chữ giáp cốt lại được viết trên mai rùa. Đến thời hữu sử, chính thần Rùa Vàng (còn gọi là thần Kim Quy) đã giúp cho dân ta xây thành Cổ Loa sau nhiều lần bị rút ruột vẫn đứng vững trước bao cuộc công phá. Rùa cũng ban cho dân ta chiếc lẫy nỏ chính hãng để giết giặc ngoại xâm. Thử hỏi nếu Thục Phán không vọng ngoại mất gốc, mà biết gìn giữ và phát huy truyền thống rùa vàng, thì nước Âu Lạc làm sao có thể bị họ Triệu chinh phục dễ dàng đến thế? Đến kỷ nguyên Thăng Long – Đại Việt, vai trò truyền thống của rùa không những không bị lu mờ, mà còn thể hiện ở tầm vóc quy mô hơn: thời bình thì rùa đội bia tiến sĩ trong văn miếu, đề cao nhân tài, coi trọng học vấn, chủ trương khai sáng; thời loạn thì rùa ban gươm báu cho kẻ hào kiệt để đánh giặc an dân, giữ gìn bờ cõi. Thật là văn võ đều vẹn toàn cả! Như thế đủ thấy rùa đã gắn bó với lịch sử nước ta nhường ấy, chính là căn tính của ta, là hồn nước của ta. Còn con sư tử hùng dũng mạnh mẽ kia, nó ở đâu, đã từng tồn tại trên mảnh đất chữ S này chưa?

Cũng như sư tử, rùa là biểu tượng truyền thống của sức mạnh. Nhưng sức mạnh của rùa khác hẳn với sức mạnh của sư tử: nó không bộc phát, không dữ dội nhất thời, mà âm ỉ lâu dài, nhiều khi không dễ nhận thấy. Vì lẽ đó, rùa còn là biểu tượng của sự trường thọ, về sức tồn tại dai dẳng qua nhiều nghịch cảnh. Sức mạnh của rùa cũng chỉ được thể hiện khi có nhu cầu tự vệ trước hiểm nguy, thể hiện bản chất hiếu hòa cầu an của rùa, khác tới tính cách hùng dũng hiếu chiến nổi tiếng của sư tử. Và cũng đừng đánh đồng sự cầu an đó với sự khiếp nhược: bắt rùa rụt cổ vào thì không khó, nhưng đập vỡ mai rùa thì chẳng dễ chút nào… Với chiếc mai vững chắc không suy suyển, rùa cũng là một biểu tượng của sự ngay thẳng chính trực như sư tử vậy – chẳng phải ngẫu nhiên mà Leo, Mike, Don, Raph lại là rùa… Bên cạnh những ý nghĩa tốt đẹp mang tính truyền thống đó, trong xã hội hiện đại, rùa còn mang thêm ý nghĩa của may mắn, phát đạt, thành công: hễ ai được việc một cách mau mắn dễ dàng không phải cố gắng nhiều, thì thường được khen là “quá rùa!”

Muốn so sánh giữa rùa và sư tử, có lẽ không cần tốn nhiều giấy mực đến thế, mà chỉ cần so sánh tình trạng hiện tại của hai loài này là đủ thấy loài nào ưu việt hơn, có sức tồn tại bền bỉ hơn: Loài sư tử hiện nay chỉ co cụm ở một khu vực hạn chế miền đông nam Phi Châu, cộng thêm vài trăm sư tử châu Á sống lay lắt ở một cánh rừng nhỏ tại Ấn Độ; trong khi loài rùa thì hiện diện khắp năm châu bốn biển (ngoại trừ Bắc Băng Dương), không ở đâu lại không có rùa. Một con rùa có thể thua một con sư tử, nhưng loài rùa thì mạnh mẽ vượt xa loài sư tử. Loài sư tử có thể đứng trước nguy cơ bị đe dọa, nhưng loài rùa thì không bao giờ và cũng chưa bao giờ. Sự trường tồn của loài rùa đủ làm minh chứng cho sự ưu ưu việt việt của dân tộc mang hồn rùa này.

3. Hãy là chính mình

Không thể phủ nhận, được trở thành sư tử biểu tượng cho chính khí quả thật là một viễn tượng đầy hấp dẫn, với hình ảnh của chúa tể sơn lâm hùng dũng với bờm đẹp và tiếng gầm vang dội, và do đó có sức cám dỗ mạnh mẽ đối với những tâm tính yếu hèn tự ti. Vâng, tôi xin khẳng định, đó chính là biểu hiện của sự tự ti mang tính dân tộc. Thử nghĩ xem, làm rùa có gì là dở, là không hay, trong khi như trên đã chỉ ra, rùa có những ưu điểm vượt trội sư tử? Hơn nữa, một dân tộc bản chất là rùa mà lại muốn hóa thành sư tử thì hậu quả sẽ thế nào đây? Đã bao lâu nay chúng ta mang trong mình hồn thiêng của loài rùa, nhưng lại chạy theo bóng hình của mãnh sư phương bắc, chúng ta là rùa mà lại học theo phong cách của sư tử, từ Khổng giáo, phong kiến cho đến cộng sản, tất cả đều được du nhập từ phương bắc cả. Hậu quả là chúng ta vô cùng thê thảm, không thể thành sư tử mà cũng chẳng ra rùa. Còn dân tộc nào bất hạnh hơn, vong bản hơn dân tộc Đại Rùa này?

Lịch sử nghìn năm giữ nước của dân tộc đã chỉ rõ, những khi nào dân tộc giữ vững bản sắc rùa, dám can đảm co đầu rụt cổ thần phục bá quyền phương bắc, như Mạc Thái Tổ đã có gan cởi trần tự trói lên quan ải, khi ấy đất nước mới có thể bền vững, nhân dân mới có thể được bình an, quốc gia mới có thể tồn tại qua hiểm nguy. Ngược lại, nếu vứt bỏ bản sắc rùa, đề cao ý chỉ hùng cường tráng liệt như sư tử, thì hầu như chắc chắn sẽ nước mất nhà tan, trăm họ điêu linh khốn khổ như họ Hồ (Hồ nào cũng là Hồ), với tham vọng “có trăm vạn quân để đánh giặc Bắc”, cuối cùng cũng chỉ như con lừa đội bộ da sư tử mà thôi.

Đừng nên mơ làm sư tử. Hãy trở về với căn tính dân tộc, căn tính rùa, trở về với ước nguyện dựng nước và giữ nước nghìn năm của cha ông, như thế nước ta mới khá được, dân ta mới có tương lai, một tương lai có thể không chói lóa rực rỡ làm kinh động thế gian, nhưng ít ra cũng sáng sủa và trường cửu, một tương lai của loài rùa.

Adieu sư tử! Rùa muôn năm! Sieg Heil!

14/04/2009

Military lotflolz

Once when I did some small researches on European military history as a hobby, some funny jokes suddenly appeared in my mind… Well they’re not real jokes because they are all FACTS – however they’re funny so I hope you would enjoy.


Battle of Crecy

Battle of Crecy

Let us start with some French and English hors d’œuvre:

How could the Irish boast that they could beat the English?

They fought alongside with the French, and when the French beated the English, the Irish claimed the victory for themselves.

Fontenoy was the greatest example of that Irish pride.

In which way did the English claim that they were invincible against the French?

They always fought the French alongside with other allies (the Dutch, the Hanoverians, the Prussians, etc) so that they could blame their allies for the defeat. When having to face the French by themselves, they simply withdrew.

Examples: Fontenoy, Steenkirk, Neerwinden

What made the French victorious in their wars?

The French were usually victorious in wars if they were NOT led by a Frenchman, people of French origin. Following are notable examples:

- Napoleon Bonaparte, undisputedly the greatest military leader of France, who led the French to victories against the Austrians, Prussians, Russians, Spaniards, etc… was in fact an Italian of Corsican origin.

- The marshal general and greatest military leader of France before Napoleon was Maurice de Saxe, a (as his surname might imply) German from Saxony, son of the king of Poland.

- Jeanne d’Arc, who defeated the English in the Hundred Years’ War, was neither a Frenchman (she’s a Frenchwoman).

If so, then who is the greatest French military leader?
On the contrary, the greatest military leader of French origin, prince Eugene of Savoy-Carignan (Napoleon was excluded because he was Italian, not French), made up his career in the Imperial (Austrian) army and scored a lot of decisive victories against… France. Eugene and his English contemporary Marlborough were considered France’s most hated foes.

Battle of Custoza

Battle of Custoza

Now comes the entrée, miladies and milords, we hope you would enjoy it:

THE HEROIC MILITARY TRADITION OF ITALY

The most well-known battles in the history of Italy were Italian defeats: Novara, Custoza, Adowa, etc.

Occasionally, when the Italians were victorious, they are usually found fighting alongside with the French (who played a much more important role): Magenta, Solferino, Sebastopol. When despised and abandoned by the French, the Italians turned to the Germans for help to conquer Greece and Egypt and defeated the British at Tobruk and Gazala. Like the Irish, the Italians were inclined to claim their allies’ victories as their own, though not so excessively as the Irish did.

Other well-known battles are mostly fought between Italian states, pitching Italians against Italians: Legnano, Fossalta, Montaperti, Benevento, Milazzo, Gaeta, Volturno, Castelfidardo (numerous of them).

Italian victories against foreign forces, as rare and trivial as they were, were mainly fought by mercenaries and their condottieri. Italians were more excellent merchants than good soldiers, so they usually paid others to fight for them. It was a reasonable calculation though.

In the largest true Italian victory, the naval battle of Lepanto against the Turks, the combined fleet of Italian states (notably Venice and Sicily) was commanded by Don Juan, a Spanish prince. It should be noted that before Lepanto, Italian navies fighting by themselves were constantly defeated by the Turkish fleet, like at Zonchio, Modon, Preveza, Djerba.

Italians had the tradition of, when being vanquished by foreign forces, crowning the conqueror their king, in order to console their defeat. That was how Charlemagne, emperor of the Franks, became king of the Lombards (Italians was called Lombards in early medieval period). Napoleon Bonaparte, emperor of France, was crowned king of Italy for the same reason; the Italians consequently boasted that an emperor in France is only worth a king in Italy. Fortunately for the pride of the Italians, Napoleon was himself an Italian born in Corsica.

The Italians were, however, men of honor. Unlike the English, they did not blame their allies for defeats, for example in El Alamein.


And now is the time for the main course of this banquet:

THE GLORIOUS MILITARY TRADITIONS OF THE EVER-VICTORIOUS PEOPLE OF GREAT ANNAM

The GLORIOUS military traditions of the EVER-VICTORIOUS people of GREAT Annam were very different from those of the frankly coward Italians:

Historically, the Annamese emerged victorious in all wars against the Chinese.

If there “happened” to have a war in which the Annamese lost, Annamese historians simply merged it with the next war, and so on until there came out a war that the Annamese won; all those wars then would be considered as a single war (perhaps with some long, peaceful interludes) in which the Annamese were the ultimate victors.

That explains incredibly prolonged “wars” academically named Twenty Years’ War of Resistance against the Ming (which in fact included three separate wars against Ming forces, a civil clash, and a smaller armed conflict), or Thousand Years’ War of Resistance against Northern Agression (comprised of countless arms conflicts, invasions, rebellions, civil wars, etc from 40 to 938).

They were also victorious against the French.

Obviously the Annamese have learnt that ever-victorious strategy (mentioned above) from the French, who counted four separate medieval wars (they lost three of which) against the English as one single war called the Hundred Years’ War. This strategy became a bitter backlash to the French, who found themselves ultimately defeated by Annamse historians in another Hundred Years’ War from 1858 to 1954 (of which the French won almost all major battles except for the last one at Dien Bien Phu).

The Annamese had defeated strongest military powers in history.

Besides the Chinese and the French, the Annamese boasted to have defeated the Mongols, because they had repulsed two Chinese invasions commanded by some Semu (Western Asians) generals. Similarly, they claimed to have defeated the Manchus due to the fact that they had utterly routed a contigent of Cantonese soldiers and tribal militias, commanded by a Chinese civil official. As there were a large number of Germans in the French Foreign Legion, the Annamese might be considered to have defeated Nazi Germany too.

The Annamese is always a peace-loving nation.

While the Annamese claimed themselves to be peace-loving, they waged wars against all their neighbouring countries and defeated them all, using the same strategy described above.

They usually did not attack distant countries, due to poor communication infrastructure (Road and traffic systems in Annam were traditionally and infamously terrible; the French had attempted to improve the situation a little bit, but as soon as the French left, the stubborn Annamese quickly returned to that much beloved… tradition).

When there was no neighbour left to attack, the Annamese were also fond of fighting each other. In such civil wars, which side would win was not an important issue to concern, since after all the winners would definitely be Annamese.

The Annamese never blamed their allies for defeats because:

- As stated above, they considered themselves to be ever-victorious, so defeated were simply omitted.

- They hardly got any real ally (they waged wars against all potential ones).

Traditional strengths and weaknesses of Annamese military:

- Annamese military traditions did not emphasize siege warfare due to the facts that most of the wars they fought were civil wars and on Annamese soil, where there was almost no real fortress of high defensibility – their construction proved too expensive for such a poor nation. Occasional confrontations with “real” fortifications – for example the Vauban-styled citadel of Saigon built by French engineers – usually rendered the Annamese helpless, who did not know what to do but to starve the besieged inside for some years – or decades.

An exception: Tran Hung Dao was hailed as the genius of siege warfare in the history of Annam, because he was wise enough not to conduct any siege warfare.

- Naval warfare, on the contrary, occupied a place so high in the military traditions of the Annamese, that they never lost any naval battle on high seas – in reality they hardly even reached there.

- Eunuchs played an important role in the military history of the Annamese. Three among four main dynasties of Annam had their most notable generals eunuchs: the Ly had Ly Thuong Kiet, the Le Hoang Ngu Phuc, and the Nguyen Le Van Duyet. The Tran was an exception because they were inclined to commit incestuous affairs and therefore did not like to trust military power to any one outside the royal clan.