1.
Mấy ngày gần đây tôi đọc báo thấy nói về chuyện lương thực tăng giá. Hôm nay ra chợ mới biết giá gạo đã tăng gấp đôi rồi đấy. Một nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới mà lâm vào tình trạng khan hiếm (khan hiếm, chứ không phải thiếu hụt) gạo thì hẳn là vấn đề đã có phần trầm trọng.
Nhưng rõ ràng là lúa gạo năm nay trúng mùa kia mà! Những hợp đồng xuất khẩu gạo của năm nay vẫn còn sờ sờ, những nhà xuất khẩu gạo hoàn toàn không có dự định phá vỡ hợp đồng. Như thế cũng đủ thấy rằng sự khan hiếm gạo này rõ ràng không phải do thiếu hụt. Còn nguyên nhân đích thực của việc tăng giá gạo là gì thì có phần phức tạp hơn, do đầu cơ hay do tổng hợp những nguyên nhân khác, nhưng chắc chắn không phải do thiếu gạo.
Giá gạo tăng đánh vào người nghèo trước tiên: những người phải chạy ăn từng bữa, nhà không có lon gạo dư, kiếm được bữa nào đong bữa ấy, thì không thể không đong gạo, bất kể giá cả cao đến trời. Người ta có thể không ăn mà sống ư?
Người giàu hẳn nhiên là chẳng cần phải bận tâm về vấn đề gạo muối làm chi. ngay cả trong thời kỳ đại khủng hoảng cũng thế thôi. Giới trung lưu thì thực ra cũng không cần phải lo lắng cho lắm, có lẽ hiện tượng đổ xô đi mua gạo về tích trữ chỉ là một biểu hiện của tâm lý bầy đàn của người Việt hơn là do sự thiếu hụt lương thực trước mắt thúc đẩy. Thực ra việc đổ xô đi mua gạo, đối với những gia đình không phải chạy ăn từng bữa, là hoàn toàn không cần thiết. Vả lại, tình trạng làm giá này có lẽ sẽ khó mà kéo dài, vì tôi cho rằng chính quyền sẽ nhanh chóng can thiệp.
2.
Đã từ lâu tôi vốn không có một chút niềm tin nào vào đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh mà không chói lóa cùng với cái chế độ của nó (để mà giảm sút hay đánh mất). Nhưng trong vấn đề lương thực thì tôi dám chắc rằng chính quyền sẽ can thiệp để cứu vãn tình thế, chống tình trạng đầu cơ, làm hạ nhiệt giá lương thực.
Tác động của suy thoái kinh tế nếu đánh vào xăng dầu, lãi suất, chứng khoán, tuy gây ra những xáo trộn không nhỏ, nhưng ít ra còn không đáng sợ bằng, bởi tầng lớp trung lưu ở Việt Nam hiện nay vừa ít lại vừa hèn, quả thật không đáng nói tới. Nhưng những thứ liên quan đến miếng ăn của đại đa số người dân bần cùng ở nước ta thì không thể coi là chuyện đùa được.
Dẫu các cán bộ quen nhai xương hút máu của đảng ta không phải là bậc “vương giả dĩ dân vi thiên” thì cũng không đến nỗi hôn ám đến mức không hiểu đạo lý “dân dĩ thực vi thiên”, ít ra là từ kinh nghiệm cướp chính quyền của bản thân họ. Họ sẽ phải giải quyết vấn đề giá cả lương thực, đặc biệt là giá gạo, càng nhanh càng tốt, và bằng “bất kỳ thủ đoạn nào”, dẫu đúng hoặc sai, dẫu hay hoặc dở, để ổn định lòng dân. Nếu không thì sẽ lại có cảnh đi phá kho thóc xuất khẩu như hồi 1945 cũng nên…
3.
Trong khi chờ đợi xem chính quyền của đảng Cộng Sản Việt Nam danh lừng vũ trụ, đức sánh cửu thiên, cổ kim hiếm có sẽ đưa ra những biện pháp gì để bình ổn giá lương thực, đẩy lùi vấn nạn đầu cơ (có lẽ không lâu lắm) thì tôi đành tạm lót dạ bằng vài món bình dân như tôm hùm, vi cá, hải sâm, vân vân (đa phần những món vừa kể lại giảm giá mới lạ chứ), cho qua thời kỳ gạo muối đắt đỏ này.
P/s: Viết hôm qua mà lười không đăng ngay. Đúng là cái tính lười nhác của tôi không phù hợp với nghề nhà báo thật
Giả sử bài này đăng lên blog hôm qua thì còn hợp lẽ, nhưng hôm nay thì đã nguội mất rồi…
2008/04/27